Trang

Music

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Khát vọng

( Tiếp theo câu chuyện "Lý Tưởng")


Vẫn là “Ngọn nến" mong manh trong đêm khe khẽ vang lên giữa trời chiều tĩnh mịch, nhưng giọng ca của Phú Quang đêm nay nghe sao day dứt hơn, đắng lòng hơn năm nao thật nhiều. Thu về nhè nhẹ mang cơn gió thoảng cho phố núi để cho lòng tôi se sắt nỗi buồn khi nghĩ về chị. Mới hôm qua tôi gặp lại chị với nét mặt xanh xao gầy hao bởi căn bệnh ung thư đã sang giai đoạn 2. Chị đang trong thời gian cách ly bởi thứ chất phóng xạ, một mình lặng lẽ trong căn phòng nhỏ phía sau nhà. Chị vẫn vui tươi như mỗi lần gặp ngày xưa. Tôi chưa kịp hỏi chị câu nào bởi lòng đầy xúc động thì chị đã hỏi han tôi đủ điều, nào là dạo này có khỏe không, có chịu ăn uống ngủ nghỉ điều độ không, có còn viết bài không, …. Vẫn là chị bạn thân của tôi ngày ấy, vẫn thân thiện và luôn quên mình để nghĩ tới hạnh phúc của người khác. Tôi chẳng thể trả lời câu hỏi nào của chị mà chỉ chạy đến ôm chầm lấy chị nước mắt lưng tròng. Chị bảo: “Cậu phải đứng cách xa tớ ra đấy, không thì sẽ bị nhiễm bệnh vào cơ thể, vì cậu cũng chẳng có bao nhiêu sức đề kháng đâu”. Tôi cười buồn: “Em muốn tụi mình cứ như hồi xưa ấy, ở chung phòng, đi chung xe, cùng nhau tập múa, hát, cùng làm thơ, cùng viết Văn, cùng ngắm sao đêm,….”. Tôi nghẹn ngào, chẳng nói được nữa. Tôi muốn nói với chị rằng tôi không muốn xa chị, không muốn căn bệnh quái ác cứ ăn dần mòn vào cơ thể chị để ngày nào đó nó sẽ đem chị đi xa tôi. Như hiểu được suy nghĩ của tôi, chị bảo: “Tớ tin rằng Chúa luôn thương tớ, và dù Người để tớ ở đâu thì tất cả cũng đều không nằm ngoài sự quan phòng và tình yêu của Người đâu cậu ạ! Tớ rất bình an và hạnh phúc.”
Trong mảnh ký ức còn sót lại cho đến bây giờ, tôi vẫn không thể quên những ngày tháng đầy kỷ niệm, đúng hơn là đầy nước mắt của đời tôi mà chị đã là bờ vai để tôi tựa vào lúc ấy. Nếu không có chị, có lẽ tôi đã không thể là tôi của ngày hôm nay, để rồi bây giờ nhìn chị chỉ còn biết thương xót mà không biết mình phải làm gì khác. Cuộc sống dù có khốc liệt, thì cuộc đời chị vẫn vang lên khúc hát "Hãy sống như đời sông, để biết yêu nguồn cội", và dù cuộc đời lắm bon chen tầm thường, thì chị vẫn "sống như đời núi vươn tới những tầm cao", vượt qua ích kỷ nhỏ nhen của lòng mình mà "sống như biển trào để thấy bờ bến rộng, và dù cuộc cuộc sống có khắc nghiệt đến mấy thì chị và tôi cùng hứa với nhau sẽ không bao giờ từ bỏ ước mơ và khát vọng "để thấy đời mênh mông". Giờ đây khi bao nỗi đau đè xuống như muốn quật ngã đời chị, thì chị vẫn ước được "là gió là mây để thấy đời bao dung", dù cho căn bệnh không tha thứ cho con người dễ thương dễ mến  ấy, thì chị vẫn muốn cất lên lời ca vang vọng đất trời, bay lên cõi mênh mông để tâm hồn được chạm đến đỉnh cao của một con người hoàn toàn tự do và bình an trước bất cứ hoàn cảnh khắc nghiệt nào. Có lúc nghĩ về chị, tôi thấy tại sao Thượng Đế lại không công bằng, tại sao Người lại để chị gặp những tai ương ấy ngay giữa lúc tuổi đời đang độ hăng say? Nhưng rồi, tôi hiểu và chấp nhận cuộc sống với vô vàn sắc màu, vô vàn mảnh ghép tạo nên, có khi chúng chông chênh lắm nhưng vẫn có thể hoàn thành một ơn gọi. Tôi tập chấp nhận cuộc sống ấy và không than trách, bởi lẽ chỉ khi biết bằng lòng thì cuộc sống tôi mới bình an mà thôi. Và giờ đây, tôi đang cố gắng để tập làm quen với sự thật, một sự thật không dễ chấp nhận này, vì tôi biết chắc chắn chị cũng muốn tôi nên như ngọn nến kia, dù biết khi tỏa sáng thì phải tiêu hao nhưng nó vẫn chấp nhận tỏa sáng một khi muốn còn là nó nữa. Ngọn nến đời chị đang tiêu hao mỗi lúc một nhanh hơn, nhưng tôi tin ngọn nến ấy vẫn còn tiếp tục tỏa sáng cho đến giọt cuối cùng. 

Phố núi lại rơi nhẹ những giọt mưa thu khiến chiều vàng úa đã vắng lại thêm vắng hơn. Có lẽ giờ này ở nơi ấy chị cũng đang một mình như tôi- lặng lẽ- cô đơn, nhưng tôi chắc chắn một điều chị không bao giờ mang một tâm tình ủ dột. Chị đã hoàn toàn quên mình đi để chỉ sống cho người khác, chẳng nghĩ gì đến nỗi buồn của mình. Ngày đó mấy lần tôi đã tâm sự với chị: Những tâm hồn nhạy cảm rồi có vượt qua được giông bão không. Tôi thì cứ mãi xót xa cho phận mình rồi sống trong sự bế tắc của bản thân. Chị lại trăn trở thao thức vì lo cho tôi, cầu nguyện cho tôi.

Đêm!
        Mưa!

Đã ngớt!

Chợt nhớ về những mảnh đời bên cạnh mình, thấy mình còn hạnh phúc biết bao, mà đôi lúc tôi lỡ quên mất không chịu tận hưởng. Đành rằng hơn ba mươi năm không thiếu để vẽ nên nước mắt và nụ cười, nhưng chỉ mong đừng bị bóp méo đến đau lòng. Vậy đó, cuộc sống là muôn vàn sắc màu, là muôn ngàn mảnh ghép chông chênh lệch lạc nhưng hoàn hảo cho tiếng gọi đời. Biết rằng sau cuộc lữ hành dài, ai cũng sẽ trở về nguồn cội nơi mình đã sinh ra. Thế nhưng… 

Tôi chắp tay nguyện cầu cho ngày ấy đừng đến sớm. Tôi mơ vẫn được cùng chị cảm nhận chút xanh của cỏ lá, cái màu nhẹ biêng biếc của những mầm chồi non vừa thức dậy một buổi sớm mai, tinh khiết trong ngần và mát rượi. Tôi sẽ học cách mỉm cười hạnh phúc, cất đi quá khứ đầy tăm tối, cất đi những đau thương tưởng chừng đẩy tôi gục ngã, để nghỉ ngơi và cảm nhận cái khoảng lặng nồng nàn của đời. 

Khát vọng sẽ không bao giờ ngưng nghỉ.





Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Ngôn ngữ của đêm

Đêm xuống, khi chỉ còn một mình với vũ trụ bao la, tôi thích ngước lên bầu trời. Tôi mơ. Tôi ao ước có thể cầm nắm được những vì sao nhấp nháy nơi chân trời xa xa, hoặc ít nhất cũng muốn chạm đến gần thứ ánh sáng lung linh kỳ ảo ấy. Tôi đang chập chờn giữa mơ và thực. Tôi mơ về những chòm sao. Tôi mơ về một cuộc sống bình yên thực sự.
Khi chỉ là một thực thể trên mặt đất, con người ta thường nghĩ về những gì ở trên cao: những đám mây, những đốm sáng lấp lánh của các vì tinh tú. Giữa thực và mơ có gì đó rất gần. Hay là người ta không muốn đối diện với thực tế? Tôi không nghĩ vậy. Có lẽ chỉ là phút giây nào đó ta muốn quên đi khỏi cõi đời lắm bộn bề này, để thoát ra khỏi cái vòng lẩn quẩn yêu- ghét, được- mất,... rối rắm để mơ tới một chân trời xa, ở mãi trên cao với những chòm sao thanh tịnh. Quên đi một chút, để thấy cuộc đời này vẫn đáng yêu. Tôi nhìn lên cao để quên đi những tính toán ranh mãnh có lúc xâu xé trong thực thể con người mình. Có lúc tôi mong được thoát tục để trở về với vũ trụ bao la, nơi ấy không còn những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong đêm vắng nữa.
Tôi mơ. Tôi đã đi qua bầu trời, băng qua những đám mây đêm để chạm tới những vì sao. Nơi ấy, tôi nhớ đến gia đình mình ngày thơ ấu, nhớ đến nụ cười hiền từ của ba, đến dáng mẹ hao gầy. Tôi nghĩ đến bạn bè tôi, có người đã rời khỏi mặt đất để đến một thế giới khác nơi bình yên cuối cùng duy nhất của một cuộc hành trình. Những vì sao bỗng chốc trở thành sự kết nối kỳ diệu trong linh hồn tôi. Bỗng chốc tôi không muốn nằm mơ nữa, tôi muốn tất cả là hiện thực để được sự bình yên chiếm hữu trọn vẹn linh hồn tôi. Có vài người đang cùng tôi bay trên cao, họ dáo dác nhìn và trầm trồ khao khát thứ ánh sáng lung linh huyền ảo ấy. Họ giống như tôi đang cùng với bàn tay chạm vào những vì tinh tú trên cao. Tôi thấy dường như đấy là ngôi sao của họ thì phải.
Tôi muốn vươn tới những vì tinh tú trên cao để bớt đi những gì là phàm tục. Tôi muốn chạm tới thứ ánh sáng rạng ngời ấy, để xua đi những tăm tối của sự tính toán nơi cõi lòng tôi. Tôi muốn bay lên cao để sự bình yên mãi ngự trị trong tâm hồn tôi. Tôi cứ muốn bay lên cao mãi, giữa bầu trời rộng bao la này để tung tăng đôi chân nhẹ tênh trên những đám mây và vươn tới những vì sao, để không còn cảm giác sỏi rắn đau đớn đâm tua tủa dưới lòng bàn chân bằng xác thịt của mình nữa. Bởi tôi và họ cũng chỉ là những thực thể rất đỗi bình thường đang cố ngoi ngóp thở, để được tồn tại giữa dòng đời đầy sóng gió và bão tố. Tôi thích bầu trời khi về đêm để được trở về với con người thực của mình, không còn là tôi với những bộn bề của công việc khiến có lúc tôi đánh mất chính mình. Tôi thích những vì sao đêm. Tôi thích ngắm chúng nhấp nháy trên biển vắng, là nơi tôi có thể trải lòng và đem vứt bỏ mọi nỗi đau thương trong tâm hồn mình và mong sự bình yên trở về.
Có một vì sao vừa lặng lẽ rớt xuống, rất gần nơi tôi đang ngắm nhìn, hay là tôi đang đến gần nó? Thôi, sao cũng được, miễn là được thấy những chòm sao. Và ngôi sao ấy là ai? Hồi nhỏ nghe bà nói khi mỗi vì sao rớt xuống là một linh hồn được về cõi thiên thai. Không biết ngày nào sẽ đến lượt ngôi sao của tôi để được trở về với quê hương thực của mình?
Dù mơ thấy gì đi nữa thì hình ảnh những vì sao lấp lánh trong đêm vẫn là hình ảnh bình yên nhất mà tôi muốn  tìm về sau một ngày trả nợ cho trần gian. Đêm nay, tôi ngồi đây giữa thinh không của vũ trụ bao la, và tôi lại đếm những vì sao, mặc cho sương phố núi rơi lạnh thấm đôi bờ vai. Tôi vẫn muốn mơ về cõi bình yên thuở nào.

                                                                                                                         Catvi

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

Chốn bình yên


Mẹ- Tiếng gọi thân thương và linh thiêng suốt hơn ba mươi năm làm người của con, và con vẫn muốn tiếng gọi ấy vang mãi suốt quãng đời còn lại của mình.
Hôm nay, con chẳng còn là đứa trẻ con để nhõng nhẽo hoặc vòi vĩnh Mẹ năn nỉ Bố giùm khi con cần xin điều gì đó nữa. Bao năm xa nhà con đã thấm đủ những nỗi cô đơn khi vắng Mẹ. Mẹ luôn thương con nhất trong các anh chị em, vì Mẹ biết con là đứa xa nhà khi chỉ mới vừa học hết cấp 2. Hồi ấy Mẹ không ngăn cản vì tôn trọng quyết định và lý tưởng của con. Mẹ hiểu cá tính của con gái Mẹ. Mẹ cũng lường trước được những khó khăn mà đứa con gái bé nhỏ của Mẹ sẽ phải chịu. Mẹ biết con hay đau ốm. Mẹ hiểu đứa con gái mang đôi mắt màu hạt dẻ giống Mẹ rồi sẽ phải đón nhận bao khó khăn vì tính nhạy cảm hay suy nghĩ của nó. Lần nào đó, con nghe Bố nói mười mấy năm con xa nhà nhưng không ngày nào Mẹ không nghĩ đến con, nhất là khi vào mùa mưa bão hay những ngày cuối năm, vì Mẹ biết đứa con gái của Mẹ sợ lạnh lắm.
Năm nay, nơi con ở mưa nhiếu quá Mẹ ạ! Bầu trời đã khoác chiếc áo vàng của thu rồi nhưng trời vẫn cứ rả rích với những cơn mưa nặng hạt không dứt. Vùng núi khí hậu lại ẩm thấp, cứ mưa là lạnh. Mưa nhiều đến nỗi con gái của Mẹ dù có thích ngắm mưa cũng phải sợ. Con sợ vì trái tim mình có quá nhiều cung bậc cảm xúc. Đành rằng biết nghĩ ngợi nhiều quá sẽ đau khổ nhưng tính tình vốn dĩ chẳng dễ thay đổi phải không Mẹ? Mấy ngày trở trời với những cơn gió lớn và những cơn mưa bất chợt khiến cơ thể của con lại lên tiếng. Mẹ biết không, từ khi xa nhà, mỗi khi đau ốm thì con lại khóc. Con nhớ những ngày xưa, từ khi con còn rất bé, Bố Mẹ đã phải cực nhọc vì đứa con hay đau ốm này. Con không thể đếm được bao nhiêu đêm Bố Mẹ đã phải cực nhọc vì con. Bây giờ có những đêm thao thức, con mới biết đêm dài như thế nào. Trong hồi ức của con, con còn nhớ như in những ngày tháng con đau, Mẹ đã gần như kiệt sức vì lo cho con. Đứa con khó nuôi này đã khiến đôi mắt nâu ấy thêm mòn mỏi và hoắm sâu hơn. Nhưng nhờ những đêm thức trắng có Mẹ ở bên mà con không còn sợ. Để rồi giờ đây dù đã mười mấy năm xa quê, mỗi khi trái gió trở trời, con lại khóc khi nghĩ về ngày xưa. Những lúc ấy, con lại cố nhắm mắt để mơ về thuở ấy, mong cảm nhận được hơi ấm ngày xưa.
Mẹ! Dù ngoài kia có bao nhiêu sóng gió, bao nhiêu cay độc làm cho con có lúc phải uất nghẹn mà khóc thét lên, nhưng khi nghĩ đến Mẹ, con tim của con không thể không bình yên. Vâng, con biết Mẹ không thể làm chủ được những mùa xuân kia. Sẽ đến một ngày nào đó, dù con có giật mình thảng thốt khi ai đó cài lên áo cho con một nụ bạch hồng, thì con vẫn tin Mẹ luôn ở bên con. Mẹ sẽ luôn ở bên con suốt cả cuộc đời. Mẹ sẽ luôn ở bên khi con ngã gục, để nâng bước con lên và đôi tay Mẹ sẽ lại dìu con như những bước đi đầu tiên thuở thơ bé. Mẹ sẽ ở bên con, nhất là những đêm con thao thức vì đau ốm, những đêm trái tim con thấm thía nỗi cô đơn. Thế gian này dù có qua đi, thì con vẫn tin Mẹ không bao giờ rời xa con. Sẽ mãi mãi là như thế Mẹ nhé!
Cảm ơn Mẹ- chốn bình yên của con.


Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Tự khúc đêm


Những cơn gió lớn bất chợt thổi về. Đêm thu nhưng gió về cũng khiến trái tim ta lạnh buốt. Lạnh của không gian hay buốt trong cõi lòng? Xa xa vài cánh chim mỏi rã vẫn đang soải cánh cố tìm một bến đậu cho đêm nay. Lòng chợt dâng lên nỗi xúc cảm khó tả. Những ngày đầu năm học tất bật với bao công việc bề bộn, dường như ta chẳng còn thấy mình đâu nữa, chỉ thấy toàn những nỗi lo, những phiền muộn chiếm lĩnh trọn cả tâm trí. Thấm thoát nhìn lại thấy thương mình quá. Những ngày qua gần như kiệt quệ bởi những công việc và trộn lẫn những đắng cay trong tâm tư. Tại sao ta lại để trái tim bị rỉ máu? Đã hứa với lòng là không làm tổn thương trái tim một lần nào nữa kia mà. Tại sao lại???

Đã lâu lắm rồi ta chẳng khóc, vì ta không muốn biến mình thành kẻ yếu đuối. Nhưng hôm nay ta chợt nhận ra, khóc cũng là cách đón nhận chính con người thật của mình, là ta cho nó một cơ hội để biết đau, biết hạnh phúc và một lần để cảm nghiệm về cuộc đời. Khóc cũng là cách để ta mở lòng tha thứ, để không chấp chiếm nhỏ nhen ích kỷ trong cái xã hội đã vốn dĩ không thiếu những điều đó.
Ta muốn nhẹ nhàng bước qua những tị hiềm, nhỏ nhen vì thấy nó tầm thường quá, chẳng đáng để ta bận tâm. Nhiều lúc  tự thấy đắng lòng vì dòng chảy cuộc sống. Rồi cuối cùng chỉ còn lại một mình ta để biết tự yêu mình, để không đối xử vô tình với mình nữa.
Cơn mưa đêm ở vùng núi thật dai dẳng như những suy tư trong cõi lòng. Từng giọt mưa cứ mãi nặng hạt không dứt. Tự hỏi lòng mình chả lẽ cuộc đời mình cứ thế, cứ nhận chìm mãi trong cái khổ đau- hạnh phúc? Sao mình không tự thoát lên được với những nỗi oan khiên? Lẽ nào cứ để cuộc đời cuốn mình thêm một lần nữa chăng?
Và rồi tự thấy mâu thuẫn với chính mình. Có bao lần ta đã viết về sự bình yên, về sự thanh thản khi cõi lòng bề bộn bao điều rối rắm. Dường như ta luôn khổ sở vì mâu thuẫn với chính con người mình. Lẽ nào chỉ là mơ ước thôi sao? Khi ta mong muốn mang hạnh phúc đến cho người khác, phải chăng lúc ấy ta tự lừa dối mình, rằng chính ta cũng là kẻ đang dong duổi tìm kiếm và khát khao hạnh phúc đó?
Có lúc ta muốn bỏ mặc cõi đời này, bỏ mặc cõi đời với những hư thực đan xen. Ta không muốn có bất kỳ một kế hoạch nào cho tương lai nữa. Có lúc ta muốn buông xuôi tất cả vì thấy đời toàn giả dối. Nhưng rồi lại vẫn muốn một lần tìm hạnh phúc cho riêng mình, không muốn để mình bị cuộc đời đưa đẩy. Ta vẫn muốn mơ về một đích đến hạnh phúc thực sự, nơi đó không còn những điều giả trá. Nơi ấy, mọi thứ đều thật lòng, mọi người đều có thể trao nhau nụ cười thực sự chứ không gượng ép. Nơi ấy không còn sự vô tình, không còn những hờ hững, vô tâm của lòng người đầy toan tính nữa.
Và ta tin mình có đủ niềm tin để bước tiếp trên đường, dẫu con đường ấy chẳng mấy ai đi. Ta tin mình có đủ tình yêu để không quá bi lụy, không quá thất vọng. Ta không muốn mình chỉ là cánh chim lạc lõng bay mải miết cuối chân trời, rồi buồn bã dừng lại mỗi khi đêm xuống. Nhưng không phải tự nhiên mà đêm nay nhìn cánh chim trời cô đơn, lẻ bóng mà ta lại cảm giác chạnh lòng, cô đơn đến lạ. Ta không rõ cánh chim kia sẽ bay về đâu. Và có ai nhớ, có ai ngóng chờ cánh chim lẻ bóng ấy không….  Ta cũng như cánh chim kia nhưng dù có giông bão cô đơn thế nào đi nữa thì ta vẫn bay. Bay để biết rằng ta đang tồn tại, và ta muốn cứ bay để đi tìm bình yên cho cuộc đời này. Ta vẫn muốn bay để tìm lại cánh chim ngày nào đó đã bị lạc. Dẫu cho cuộc đời có thế nào đi nữa thì ta vẫn phải sống, vẫn muốn yêu cuộc đời này.

Và đêm ơi hãy thổi tới ta một cơn gió nhẹ nhàng, ru ta vào giấc ngủ ngon của đêm dài thật bình yên nhé! Để ngày mai khi thức giấc, ánh bình minh kia sẽ xoa dịu tất cả. Ta mong mình cứng cáp hơn, mạnh mẽ hơn và không yếu đuối gục ngã trên đường đời cùng những nhỏ nhen, toan tính mênh mông của lòng người. Và đêm thu dài nhưng không còn những nỗi buồn mênh mang không giải đáp. Ta khẽ mỉm cười, ôm ấp một niềm hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn, nơi ấy cánh chim sẽ không còn chán nản, và dù mỏi mệt vẫn miệt mài bay mãi, bay mãi, mang đầy niềm tin và lòng nhân ái đến với thế giới còn mãi những muộn phiền .

Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2014

Chiều



Buổi chiều bình yên. Nắng vàng vương vãi khắp không gian nhỏ của phố núi với từng giọt buồn yếu ớt. Nắng khẽ lung linh như đang sợ khoảnh khắc cơn mưa cuối mùa sẽ kéo đến rửa trôi đi tất cả những hanh vàng. Bầu trời chưa sang thu nhưng cũng đã dịu dàng, rót vào tâm hồn ta chút lãng mạn thơ thẩn ngày xưa. Ta chọn cho mình một góc nhỏ quen thuộc, bên tán cây bằng lăng tím nhỏ nhoi, với tiếng nhạc không lời êm dịu của Richard Evans mà ta vẫn thích nghe. Tiếng piano thánh thót với âm thanh sóng vỗ nhè nhẹ dắt ta về với vùng biển bình yên- kỷ niệm rất đỗi ngọt ngào của ngày nào đó. Ta thích trở về với vùng trời ấy bởi nó giúp xoa dịu hồn ta khỏi những muộn phiền.
Thế giới phức tạp của cuộc sống muôn màu nhuộm tâm hồn ta đầy những chát chúa của ngày tháng cũ, để rồi lòng người không còn chút lòng tin nơi nhau, để rồi nhiều khi ta đang bước đi giữa bao con người mà lòng vẫn cô độc đến tê người. Ta sợ, sợ lắm cái cảm giác hụt hẫng, chơ vơ, chênh vênh như con thuyền không neo đậu. Cái cảm giác không an toàn ấy chứa đầy những lo âu, bất an của kiếp người nhỏ nhoi trong nỗi cô đơn khắc khoải mỗi khi đêm về.
Hôm qua tình cờ nghe hung tin một người bạn qua đời khi tuổi đời mới ngoài ba mươi, chợt thấy chạnh lòng quá đỗi. Ta thương cho người ra đi thì ít, mà xót xa cho người ở lại thì nhiều. Nào ai biết trước được cuộc ra đi của mình? Người ta vẫn bảo có ai biết trước được định mệnh đâu. Nhưng thật đắng lòng khi con người không ngại đối xử nhẫn tâm với nhau, chém chặt nhau có khi chỉ vì chút chức quyền, địa vị, thậm chí là chút tình thương. Tại sao người ta không thể trao cho nhau những thứ đẹp nhất, mà lại cứ mang hận oán gieo rắc vào đời nhau? Thế giới này có bao nhiêu yêu thương mà sao lòng người lại toàn chất chứa nhưng hận thù, chia rẽ? Thật đáng thương thay! Người ta cứ chôn chân mãi vào cái vòng lẩn quẩn yêu-ghét không lối thoát ấy, để rồi làm uổng phí quãng đời làm người. Thảo nào mà cố nhạc sĩ họ Trịnh đã phải thốt lên: “Sống trên đời chỉ có thân phận và tình yêu. Mong sao tình yêu có thể cứu thân phận trên cây thập giá đời”. Mỗi lần nghe câu nói này lại thấy lòng xốn xang. Quả là cuộc đời có bao nhiêu lâu đâu là lại không trao ban tình yêu. Cuộc sống vốn không tránh khỏi những lo âu, phiền muộn, vì thế không gì có thể cứu nó ngoài tình yêu. Có tình yêu, thế giới này sẽ khác đi. Có tình yêu, con người sẽ đối xử với nhau như anh chị em một nhà, không ích kỷ, không bon chen, không tị hiềm. Mỗi chiều, sau một ngày mệt nhoài, ta muốn nhắm mắt lại để mơ về cái thế giới ấy- thế giới vĩ đại của tình yêu thương. Nơi ấy, không còn những hận thù, chia rẽ, không còn sự kỳ thị chủng tộc, màu da, giai cấp, ngôn ngữ hoặc tôn giáo nữa. Thế giới ấy chỉ còn lại sự hòa bình ấm áp nơi lòng người. Trong thế giới ấy, tình yêu thương lại ngư trị và chiếm lĩnh hoàn toàn.
Gió mỗi lúc một thổi mạnh. Ánh sáng vụt tắt. Đêm đã trở về. Ta khẽ chắp đôi tay nguyện cầu. Mong Thượng Đế nhân lành mang sự bình yên trở về thực sự nơi cõi lòng ta. Mong sao những khổ đau đã qua sẽ là hành trang quý giá trên bước đường sắp tới.
Và ta khẽ bước đi nhè nhẹ trên những tán lá đầu thu lác đác rụng trên sân. Xa xa nơi bầu trời, ánh trăng hạ tuần mờ ảo cùng những vì sao nhấp nháy xa xôi đang cùng ta chờ đón một giấc ngủ bình yên trở về.