Trang

Music

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2021

Khiêm tốn

 

Ngày nay dường như người ta ít đề cập đến vấn đề tu luyện bản thân. Ở trường học trò chỉ được học kiến thức, đúng hơn là nhồi nhét kiến thức sao cho nhiều nhưng kỳ thực học trò không nhớ được bao nhiêu, thầy cô không còn thời gian để dạy lễ giáo. Con cái thì được cha mẹ thúc giục phải học sao cho giỏi bằng con nhà người ta, chứ ít dạy con về những đức tính nhân bản. Bởi thế khi bước vào đời, các bạn trẻ thường bị bỡ ngỡ bởi không biết ứng xử, cách sống và cách làm việc chung sao cho hòa hợp. Và thường sau vài cú vấp ngã người ta mới hiểu cần làm gì.

Lẽ nào cứ phải để vấp ngã rồi mới biết cách đi?

Giữa một xã hội người ta tranh đua nhau để hơn người, thì có mấy ai đề cao đức khiêm nhường. Một số bạn trẻ cho rằng ui trời, ngày nay ai giàu có hơn, địa vị cao hơn thì được nể phục, cần gì phải khiêm tốn cúi mình làm chi, nó có giúp được ta no ấm, quyền cao chức trọng đâu.

Đi qua hơn nửa đời người, tôi mới hiểu mình cần rèn đức khiêm tốn biết bao. Một người tu dưỡng tốt thực sự biết rằng thế giới rộng lớn và có những người lớn lao hơn họ. Vì vậy họ luôn luôn khiêm tốn và không bao giờ dừng chân, luôn không ngừng học hỏi và hoàn thiện bản thân. Khiêm tốn là đức tính nhã nhặn, nhún nhường, không đề cao cái mình có và luôn coi trọng người khác. Nhờ có sự khiêm tốn, con người thực sự có thể học hỏi nhiều hơn từ những người xung quanh. Hơn thế nữa, thái độ sống giản dị khiêm nhường cũng đem đến cho mỗi người những cơ hội để mở mang đầu óc, lắng nghe, tiếp thu những điều hay lẽ phải từ những người xung quanh. Bằng đức tính khiêm tốn ham học hỏi, con người biết tự khai phá những con đường đi tới thành công cho mình. Trái lại là kiêu căng tự phụ sẽ làm cho chúng ta không lắng nghe được từ người khác, từ đó học hỏi bị hạn chế. Không những vậy, thái độ sống khiêm tốn giản dị hướng tới những giá trị lâu bền sẽ được mọi người yêu mến và kính trọng. Đức tính khiêm tốn rất cần thiết mà mỗi người cần trang bị trong cuộc sống để trưởng thành và thành công.

Sách Gương phúc dạy: “Đức khiêm nhường là nền tảng, là điểm tựa của trót tòa nhà thiêng liêng”. Đối nghịch với Đức khiêm nhường là sự kiêu căng. Nếu khiêm nhường là nét đẹp của đức tính con người thì kiêu ngạo là mối tội đầu tiên gây ra sự hư hoại của con người.

Chắc hẳn bạn cũng đã nghe rằng: Khiêm tốn bao nhiêu còn chưa đủ, tự kiêu một chút cũng là thừa!

Khiêm tốn không phải là hèn nhát như một số bạn trẻ nhận định. Khiêm tốn trong đối nhân xử thế là một loại tu dưỡng, nhìn ngoài tưởng người yếu đuối nhưng kỳ thực nội tâm lại vô cùng mạnh mẽ.

Thời nay có một số người sợ người khác biết sự thật về mình, nên họ không ngừng đánh bóng mình trên mạng xã hội. Họ ảo từ ngoại hình, danh tiếng,… vì mong được khen ngợi. Họ tự quảng cáo mình trên mạng để mong mọi người nhìn họ với cái nhìn nể phục, họ mơ mộng trên mây trên gió nhưng khi trở về thực tại, họ thường bị thất vọng bởi ảo tưởng. Họ quên rằng điều làm nên con người hoàn thiện không phải lớp sơn được đánh bóng kia, mà là việc cần trau dồi cho mình nhân cách của người trưởng thành. Họ sợ sự khiêm tốn dám nhận thật về bản thân sẽ khiến thiên hạ cười chê, nhưng kỳ thực, chính sự biết mình ấy và sự nỗ lực hoàn thiện bản thân mới chính là điều khiến ai cũng phải nể phục.

Có những người khi mới ở trường làng ra học ngoài tỉnh, ban đầu cứ nghĩ mình đứng nhất trường làng, thì ai cũng nể phục, nhưng khi bước ra chân trời rộng hơn một chút thôi, đã thấy mình còn thua xa bao bạn bè khác. Khi mới vào công ty làm, ta ngỡ mình đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn hơn người, nhưng kỳ thực, trong một xã hội lớn hơn, có đầy người còn giỏi hơn ta, giàu có hơn ta. Cái nhìn của ta chỉ như ếch ngồi đáy giếng nhìn miệng giếng cứ ngỡ mặt trời. Đôi khi ta tưởng mình giỏi giang, nhưng khi vào thế giới rộng lớn ta mới nhận ra mình chẳng là gì so với vũ trụ bao la. Trong vũ trụ ấy có biết bao con người thông minh tài trí siêu việt hơn mình. Vì thế, bạn ơi, đừng bao giờ tự tôn mình lên, vì có ngày bạn sẽ bị hạ xuống. Hãy tự biết hạ mình xuống thì sẽ được tôn lên.

Nếu bạn khiêm tốn chính là đã tạo cho mình vô vàn cơ hội để có thể bước dài, bước xa, ngày càng tiến gần đến thành công, hạnh phúc, tránh được những phiền phức, tai tiếng và cả những sân si của người đời.

Mỗi khi được ra biển, tôi thường thích một mình nhìn khoảng không biển xanh bao la rộng lớn để thấy mình thật nhỏ bé, nhờ đó tôi luyện cho mình đức khiêm nhường.

Pavlov từng nói: "Đừng bao giờ kiêu ngạo. Bởi vì khi bạn kiêu ngạo, bạn sẽ trở nên cố chấp. Khi bạn kiêu ngạo, bạn sẽ từ chối những lời khuyên và sự giúp đỡ của người khác. Khi bạn kiêu ngạo, sự khách quan sẽ bị mất". Một người khiêm tốn bao nhiêu thì người đó cao cả bấy nhiêu. Bất kể khi nào và ở đâu, họ sẽ đối xử với mọi người xung quanh một cách khiêm tốn, bởi vì họ hiểu rằng chỉ khi tôn trọng người khác, họ mới có được sự ưu ái và chấp thuận của họ. Sông càng sâu càng tĩnh lặng. Lúa càng chín càng cúi đầu. Người giỏi thật sự thì càng khiêm tốn. Kẻ thiếu năng lực thì thường ba hoa. Khiêm tốn là một điều không thể thiếu cho những ai muốn thành công trên đường đời.

Nếu đọc hết bài viết này, tôi tin rằng bạn luôn vươn mình lên để hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Bạn muốn sỡ hữu sự bình yên và được mọi người yêu mến, hãy sống khiêm tốn. Và tôi tin khi ấy, tâm hồn bạn cũng đã sở hữu được sự bình yên.

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2020

Vượt lên nỗi đau


Sống ở đời, chớ nên quan tâm ai quá, để lúc họ có quay lưng lại với bạn, thì bạn bớt bị hụt hẫng. Người trong lòng đã không có bạn, hà cớ chi bạn lại giữ trong tâm? Có những tổn thương dù nhìn không thấy, nhưng bên trong rất đau.

Người ta thường nói, xây dựng một mối quan hệ tốt đã khó, nhưng để phá vỡ thì lại rất nhanh. Tuy nhiên, khi đã vỡ rồi, thì sao có thể gom nhặt lại y nguyên được nữa? Cái gì đã qua thì hãy để cho qua cách nhẹ nhàng, đừng níu kéo làm chi. Hãy sống cho cha mẹ, cho gia đình bạn- những người mà dù cả thế giới có bỏ rơi bạn, thì họ vẫn luôn giang tay đón chờ bạn trở về.
Nếu bạn quan tâm cái không đáng để quan tâm, thì đó chính là lãng phí cuộc đời mình.
Đừng cúi đầu, vương miện sẽ rơi; đừng rơi lệ, người khác sẽ cười; khiêm tốn quá cũng không nên khi mà người ta đã quen đứng ở trên cao, bởi lẽ họ không thể nhìn thấy tấm lòng chân thành của bạn.
Dù có rơi lệ, nhẫn không được cũng phải nhẫn;
Dù có khổ sở, nuốt không trôi cũng phải nuốt.
Ai cũng còn phải có trọng trách của cuộc đời để chu toàn. Thế nên hãy vứt đi cái nên vứt, nhặt lại cái nên nhặt.
Cây đuốc có bị đổ thì ngọn lửa vẫn hướng lên. Làm người, ai cũng có sự tự trọng, lòng tự tôn mà không người nào có quyền chà đạp. Dù bạn có bị đối xử thế nào, thì hãy luôn TÔN TRỌNG và YÊU THƯƠNG BẢN THÂN MÌNH. Những ai không còn xứng đáng, thì bạn đừng lãng phí thời giờ, niềm tin và tình cảm cho họ nữa.
Gió cuối mùa có thổi, lòng hãy cứ bình yên nhé!
Bình Yên 5/1/2020


Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Chớm Đông


Dường như mùa đông tới rồi phải không nhỉ? Mỗi sáng thức dậy không khí nhẹ bẫng, cái hơi giá của ban mai len lỏi vào hồn khiến tỉnh giấc nhanh hơn. Cuối thu mang cái tiết trời dịu dàng, giống như cô gái đầy bao dung, lãng mạn làm cho lòng người dễ dàng say đắm. Cảnh vật vào thu thay đổi qua cành cây, chiếc lá, không khí trở nên mát lạnh hơn, những con đường giăng kín lối bởi những chiếc lá vàng. Những bóng cây rợp nắng nhưng không còn chói chang nhưng hiền dịu biết bao. Thích lắm cái cảm giác đón được cái se lạnh của những ngày cuối thu, khi đông đã ngập ngừng về. Trong lòng lại mang những cảm xúc thật khó tả. Cuối thu- đầu đông- mùa của những cung bậc cảm xúc thăng trầm khác nhau.


Thời gian trôi nhanh quá. Những ngày cuối năm thời gian không còn đi nữa mà là chạy, thoáng chốc là hết một ngày, nhìn đi nhìn lại hết 1 tuần, 1 tháng, 1 năm.
Ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy tụi nhỏ lớn lên nhiều và ta bắt đầu già đi. Màu của thời gian nhuộm màu cảm xúc, dần dà không còn những buồn dựa vào hoàn cảnh nữa, mà là tự đi tìm sự bình an cho mình giữa những sắc màu cuộc sống.
Bước đi quá nửa đời người, ta thấm cái cảm giác mỏi mệt khi cứ phải nhìn vào ai đó để cố gắng, hoặc để cho mình bị phụ thuộc vào những lời khen chê của thiên hạ, rồi không tránh khỏi những lúc buồn chán mỏi mệt.
Đi qua cuộc sống, học được nhiều điều từ những người mà ta có dịp gặp gỡ. Ta dần thấy mọi sự trở nên nhẹ nhàng. Đúng là cái gì là hư vô sẽ mau qua lắm. Tiền bạc, danh vọng, kể cả tình yêu rồi một ngày sẽ bỏ ta mà đi. Thứ còn lại là gì? Phải chăng đó là sự bình yên trong tâm hồn khi biết an vui đón nhận mọi sự xảy đến cho cuộc đời mình. Con người sống ở đời, hơn nhau không phải sự giàu sang, giỏi giang, mà là họ đã chiếm hữu được sự bình an nội tâm mà không hoàn cảnh, không con người nào có thể đánh mất được. Tiền bạc rồi cũng có ngày bỏ ta mà đi, quyền lực, danh vọng rồi cũng hết. Chỉ có sự bình an, đúng thế, sự bình an mà dù giữa bao sóng gió bão táp cuộc đời, ta vẫn có thể an yên mỉm cười mà nhìn mọi sự.
Cảm ơn những người đã đi ngang qua cuộc đời tôi, cho tội hiểu thế nào là sự bình an đích thực. Mỗi chúng ta là một quà tặng của Thiên Chúa. Ngài ban tặng ta đến thế giới này để hưởng trọn vẹn sự bình an và cũng là để đem ơn bình an đó đến cho những người mà ta có dịp gặp gỡ.
Mong cho chúng ta dù có lúc vật vã, khóc lóc, chán nản đến nỗi muốn bỏ cuộc, nhưng cuối cùng, sau tất cả những khó khăn đó, hãy lau nước mắt, đứng phắt dậy và mạnh mẽ chiếm hữu sự bình an cho chính mình. Đông có lạnh nhưng hãy giữ cho hồn mình được ấm áp, bạn nhé!



Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2019

Xin đừng phán xét


Đã hơn 2 tuần, sau biến cố làm rung động trái tim bao người trên toàn thế giới, nhất là người Việt Nam và riêng vùng quê Nghệ An, Hà Tĩnh  sau khi xác định rõ danh tính các nạn nhân. Bản thân mình chưa gặp phải những biến cố khó khăn sinh tử bao giờ, nên cũng không dám lên tiếng, chỉ theo dõi tin tức mỗi ngày. Có những người thương xót vì những số phận xấu số phải liều mình đánh cược bản thân như một ván bài 5 được 5 thua. Không biết có thoát khỏi những tầm rà soát để qua được trời Tây trong khi có người phải cầm cố sổ đỏ để vay mượn một số tiền gần tỉ đồng làm lộ phí cho bọn buôn người. Có những người kết án tại sao lại phải liều mình chỉ vì muốn được giàu một cách nhanh chóng như anh A, chị B hàng xóm đã có kinh nghiệm đi trước mà chấp nhận làm “người rơm” không danh tính và chấp nhận biết bao rủi ro lẫn nguy hiểm trên xứ người. Con đường càng hẹp càng dẫn họ đến những trại trồng cỏ cần sa bất hợp pháp, sống trong những ngôi nhà không bám nổi tuyết, nơi mà những người ở quê nghĩ rằng con cái mình dễ dàng hoàn vốn để đổi đời. Mình chỉ thấy xót xa cho những phận người không được thừa nhận, cô độc trên xứ người.
Không oán trách, không kết án, cá nhân mình chỉ xót xa trước số phận của những người rơm, những người đồng bào không được thừa nhận, những nguuời Việt Nam máu đỏ da vàng bị mắc kẹt giữa hai thế giới, thế giới của những khoản nợ xen lẫn những hy vọng đổi đời, những chờ mong khắc khoải của gia đình miền quê nghèo khó và thế giới của những hiểm nguy nơi xứ người mà phần lớn họ nuốt nước mắt vào trong để giấu riêng cho mình, nhường phần hạnh phúc yên bình cho những người thân.
Ai cũng có một đời để sống, có quyền được chọn mình sẽ sống thế nào, sống ở đâu, nhưng đâu cũng phải ai cũng may mắn có khả năng để đi du học, để thay đổi ước mơ, thay đổi cuộc đời?
 Chúng ta hãy ngưng kết án, ngưng phán xét, ngưng nói đến những điều lớn lao, những nguyên nhân vĩ mô. Hãy dành những phút thinh lặng để cảm thông với những gia đình đang ở tận đáy của những đau thương, dù là người Việt Nam, người Trung Quốc, hay người nước nào đi nữa, thì họ cũng là đồng loại của chúng ta, và họ có quyền yên nghỉ sau quá nhiều những đau đớn hoảng loạn lúc cuối đời. Mong cho họ bình yên một thế giới khác, họ sẽ không phải từ bỏ quê hương để mưu sinh, không phải liều mình trên những chuyến xe sinh tử, không phải lạnh lẽo ra đi giữa những kiện hàng. Mong cho họ được làm người cho đúng nghĩa, và không ai nữa phải liều mình làm người rơm. Nỗi đau này của họ cũng là của mỗi chúng ta- những người đang sống trong một dân tộc đã ngưng chiến tranh nhưng vẫn còn quá nhiều nỗi đau để khóc.


Thứ Hai, 21 tháng 10, 2019

Thu bình yên



Một đêm ngủ chập chờn vương nhẹ nỗi buồn khiến cơ thể thật mệt mỏi. Mở cửa bước ra ngoài. Sớm thu nhè nhẹ diu dàng với chút se lạnh khiến tâm hồn thư thái hơn. Ngày mới rồi, tự nhắc lòng hãy để cho qua hết những phiền muộn cũ, để đón một ngày thật mới với bao điều diệu kỳ. Sao lại để cho những người rắp tâm hại mình được đắc thắng, sao lại phải ngã gục để cho họ được vỗ tay chứ? Ai đó dặn mình: rút lui là cách thế của kẻ thua cuộc mà. Thế nên phải mạnh mẽ lên chứ cô gái? Hãy cố gắng gạt qua những phiền muộn để nhìn thế giới trước mắt còn biết bao điều tốt đẹp. Sáng sáng có những học trò đứng chở ở cửa lớp để mừng rỡ nhào tới ôm chầm và cười tươi. Chiều chiều vẫn còn các em ca đoàn đến sớm cả tiếng để chờ mình đi nhà thờ với chúng. Thỉnh thoảng có những người đến gặp gỡ chia sẻ, chờ mong nơi mình chỉ một điều là lắng nghe họ và cảm thông. Đó, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để mình phải sống hạnh phúc chứ. Sao lại phải vùi mình trong đau buồn vì một vài con người kia chứ?
Mạnh mẽ lên cô gái, thu buồn nhưng không ủy mị đâu. Sức mạnh của mùa thu là dù dịu nhẹ nó vẫn không quên để lại nơi tâm hồn con người sự dễ chịu mà. Hãy quên đi những bận lòng, và hãy sống cho những con người đáng để mình quan tâm và sống cho lý tưởng phía trước.
Ta tin rằng một ngày nào đó trái chín sẽ được hái trên những ý nghĩa của yêu thương thành thật. Một ngày nào đó sự bình yên sẽ ngự trị trong cõi lòng khi ta thoát khỏi sự vị kỷ để chỉ biết sống cho người khác. Điều gì cũng có một giá trị tất yếu theo quy luật nhân quả "gieo gì gặt nấy". Sống, đơn thuần là biết trao ban chứ không phải khép kín đóng cửa lòng mình với những ích kỷ cố chấp.

Vẫn biết rằng ta đang bước qua mỗi ngày và còn nhiều điều trôi qua trong đời mình thật vô nghĩa, cả những lúc muốn chết đi trong tâm hồn khi còn đó một thể xác bị chai sạn trước tất cả.... Nhưng dù có thế nào đi nữa thì ta vẫn không thể đánh mất niềm hy vọng, vì chỉ có niềm hy vọng mới mang lại cho con người niềm vui để sống cuộc sống thực sự có nghĩa.
Dù có bao giông bão bất ngờ ập đến cuộc đời, và dù những cơn nắng vẫn gay gắt trên lối đường ấy, ta vẫn không muốn nằm lỳ trên bóng mát giả tạo. Ta sẽ học cách đứng phắt dậy và nói cảm ơn những cơn đau hôm qua nhiều lắm. Và rồi sẽ lại nuốt nước mắt chảy vào trong tim để nụ cười trên môi nở mãi. Sẽ nhẹ nhàng đi qua những ngày mưa, mỉm cười đón nhận những ngày nắng, tự thưởng cho mình những phút thư giãn, can đảm và mạnh mẽ đón chờ những điều sắp đến.
Vì ta tin rằng khi mình làm điều tốt lành thì tâm hồn sẽ thanh thản, hạnh phúc. Hạnh phúc chân thật như cơn gió mát muà xuân, khi mình thương yêu và được thương yêu.
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!
Hãy yên bình nhé, lòng tôi ơi!