Trang

Music

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Hoàng hôn sớm


…"Chợt hoàng hôn về tự bao giờ”.
Chiều nay, nghĩ về anh, tôi bỗng nhớ đến ca khúc “Em ơi Hà Nội phố” của nhạc sĩ Phú Quang mà anh hay nghêu ngao hát cho tôi nghe ngày nào.
Bây giờ chẳng phải là mùa đông. Nơi đây cũng không phải là một phố Hà Nội thơm đầy hoa sữa như trong bản tình ca anh hát, cũng chẳng phải Sài thành với những con đường rợp lá me bay và những dãy bằng lăng ngả màu tím lãng mạn mà mấy năm kiếp sinh viên tôi rong ruổi.
Tôi đang ngồi trên lối hành lang nhỏ, trước mặt là một vườn cây cổ thụ già nua. Thi thoảng có một cơn gió nhẹ thổi qua làm những cánh hoa dầu lại rời cành xoay tít trước gió. Thường thì lòng tôi rất vui  khi ngắm những cánh hoa dầu nhẹ rơi xinh xinh vui mắt ấy. Thế nhưng hôm nay, những cánh hoa rơi ấy lại dâng lên một cảm xúc mất mát như rơi rụng một số phận, nhòe nhoẹt một dòng thư ngày nào. Cơn mưa tháng Sáu trút nước khiến bầu trời xám xịt như không có hy vọng nó sẽ tạnh vào một khoảnh khắc gần đây.
Thế là anh đã ra đi, vĩnh viễn ra đi không nói với tôi một lời từ giã. Đến lúc này tôi vẫn không thể tin và không muốn tin điều đó là sự thật dù trên Internet đang rộ lên tin tức nóng hổi về chiếc xe bị cháy tại Thái Lan và anh là một trong 13 nạn nhân tử nạn sau vụ nổ bình gas trên chuyến xe định mệnh đi tham dự Đại hội giới trẻ tại Nong Mua Lam Phu. Người ta nhận ra vì anh đeo sợi dây của Linh mục Dòng Đa minh. Vâng, anh là Linh mục của Chúa. Nhưng tại sao anh lại nằm trong số những nạn nhận xấu số ấy ? Tôi lắc đầu nguầy nguậy và khóc tức tưởi khi vừa nghe hung tin. "Không phải đâu. Không thể nào là anh được". Tôi mới gặp anh cách đây không lâu trong lần về thăm gia đình dịp Tết vừa rồi. Nhà anh cách nhà tôi không xa. Từ nhỏ, tôi là bạn thân của em gái anh. Lớn lên, tôi và anh cùng trong nhóm tu sĩ của xứ đạo... Anh là linh mục trẻ luôn hòa nhã, cư xử thân ái với mọi người. Lần nào có văn nghệ, anh cũng "xí" hát bè với tôi, dẫu hai giọng hát chẳng ăn ý với nhau chút nào..
Nhớ về anh với bao ký ức yêu thương, tôi thả hồn mình về miền quê nghèo năm xưa. Hình ảnh người ra đi lúc này sao đẹp quá. Dường như cứ khi mất thì người ta mới thấy cần trân trọng những gì mình đang có.
Cơn mưa chiều tháng Sáu dai dẳng không dứt. Từng giọt nước hắt vào thân thể một cách vô tình. Dù lạnh đến nỗi run bần bật nhưng tôi cứ muốn để vậy hầu mong có thể xoa dịu bớt nỗi đau khi nhớ về anh. Tôi hết cười rồi lại khóc. Cười khi nhớ về ký ức yêu thương của ngày xưa và khóc khi trở về hiện tại thấy không thể thay đổi được sự thật.
Buổi chiều nào đó, anh đã hát tặng đứa em nhỏ này ca khúc mà anh bảo rất thích "Em ơi Hà Nội phố". Anh hát với tất cả tâm hồn, rồi cứ thế nhìn thẳng vào mắt tôi. Cho đến bây giờ tôi cũng chẳng thể hiểu cái nhìn ấy muốn nói với tôi điều gì. Con bé tinh nghịch trong tôi chỉ biết phá ra cười mỗi khi bài hát kết thúc. Anh hỏi :  "Tại sao lại cười ?". Tôi nhăn mũi, đáp cụt lủn : "Anh hát dở ẹc.... ". Anh lại ngẩn tò te chẳng thèm nói chuyện với tôi nữa. Nhưng chỉ được một lúc thì anh lại thích hát cho tôi nghe. Tôi nghiễm nhiên trở thành "khán giả bất đắc dĩ" của anh mỗi khi đến nhà nhỏ bạn học nhóm. 
  Nhớ về anh, tôi lấy quyển album với những tấm ảnh trong đó có anh, những ngày nhóm tu sĩ đi chơi chung, chúc tết... và cả mấy tấm ảnh của tôi mà anh đã xung phong bấm máy hồi cái tết vừa rồi... Tất cả đã đi vào quá khứ, và anh đã là người quá cố rồi sao? Chợt thấy cuộc đời mong manh quá.
Có lẽ với anh, cuộc sống khá đơn giản, chỉ là những "con đường vắng rì rào cơn mưa đổ", rồi có "ai đó chờ ai" dưới phố. Thế giới của anh lãng mạn với "mảnh trăng mồ côi mùa đông" và với những "nóc phố mồ côi mùa đông"... Và rồi...và rồi... màu xanh của thời gian đã cuốn anh đi mất rồi. Hoàng hôn về sớm quá làm nhuộm tím cả bầu trời trong tôi. Nụ cười hiền hậu ngày xưa sao bây giờ khiến lòng tôi đắng đót, rằng mình đã quá vô tình để cho "một người nhớ, một người quên". Cả cái dáng vẻ hiền lành ngày ấy giờ đây cũng khiến lòng tôi như thắt lại.
Chiều nay chẳng phải mùa đông nhưng trong lòng tôi lạnh giá khi nghĩ về anh. Một chút gì đó thoáng như lời trách nhẹ rằng mình đã quá vô tình, chút vô tình mà tôi để lại cho anh cùng những dòng cảm xúc không tên tuổi nhưng ăm ắp nỗi nhớ khi anh nằm xuống, một kỷ niệm không rõ hình hài nhưng ẩn hiện mãi trong lòng tôi.
Anh- người can đảm tiên phong trong công tác đi truyền giáo tại Thái Lan với công việc giúp đỡ những người di dân Việt Nam đi hợp đồng lao động nghèo có được niềm vui sống. Anh nhiệt thành mang hy vọng đến từng bạn trẻ Việt Nam sống bên xứ người. Giờ đây anh đã nằm xuống như một hạt giống mục nát được vùi xuống để trổ sinh bao hạt khác. Chợt mỉm cười ấm lòng khi biết rằng anh là người mục tử đã sống hết mình với đàn chiên và cũng hy sinh cùng đàn chiên ấy. Dẫu Đại hội giới trẻ hôm ấy đã bị hủy vì tai nạn bất ngờ nhưng tôi tin chắc anh và 12 bạn trẻ kia đang hạnh phúc tham dự một đại hội long trọng trên thiên quốc.
Mưa vẫn cứ rơi nặng hạt, nhưng lòng tôi đã bớt lạnh. Mong sao cơn mưa tạnh hẳn để vạt nắng trong có thể hong vỡ những ưu phiền và tiếc nuối của ngày hôm qua.
Tôi lấy tay lau vội những giọt nước mắt rồi ngơ ngác nhìn quanh, lòng hỏi lòng: "Hoàng hôn về sớm quá phải không anh?" Và dường như có tiếng hát vọng về từ cõi xa xăm nhưng cũng thật gần của anh : "... chợt hoàng hôn về tự bao giờ".


Thứ Sáu, 20 tháng 6, 2014

Chút yêu thương mong manh


Sài Gòn trốn mình trong buổi trưa hè nắng như đổ lửa. Những tia nắng như muốn thiêu đốt lòng đường khiến cho người ta càng vội vã, hối hả đi, chạy, chẳng còn nhìn thấy ai. Giữa chốn đông người mà ta cứ cô đơn lạc lõng. Ai cũng hối hả, tấp nập giờ tan sở, muốn trốn cơn nóng của tháng Sáu oi nồng sau cơn mưa vội để về với căn nhà hay ghé quán nào đó ăn cho qua bữa để tiếp tục giờ làm ban chiều.
Ta cũng sợ lắm những cơn nắng gay gắt và sợ hơn là chốn ngột ngạt đông người. Chỉ muốn chạy thật nhanh, thật nhanh để thoát khỏi dòng xe cộ tấp nập. Bất chợt trông thấy một cụ già chống gậy, cụ đứng giơ tay như muốn kêu xin sự trợ giúp của một ai đó. Vài suy nghĩ thoáng qua đầu: “Nên làm một việc có ý nghĩa cho cuộc sống mình”. Dừng xe lại hỏi han cụ, muốn dìu cụ lên xe nhưng cụ lại lắc đầu. Cụ muốn băng qua đường sau khi đi chùa về nhưng lại vướng con lươn dài. Ta đành phải nhờ anh sửa khóa trông hộ cái xe máy. Rút cái dù trong giỏ để che nắng cho cụ rồi dìu cụ sang đường. Đôi chân cụ yếu không thể bước đi nhanh được, ta đành nhủ lòng đây là dịp để luyện tập đức kiên nhẫn. Dòng người vẫn cứ qua lại, vẫn cứ nhộn nhịp, hối hả, dường như chẳng ai quan tâm đến ai, chỉ cắm đầu cắm cổ chạy. Người cứ bước qua người trên những nẻo đường đầy bụi mịt mù để về một chốn của riêng mình. Nắm lấy bàn tay nhăn nheo của cụ cho lòng bớt cô đơn. Ít ra giữa chốn đông người này vẫn còn một cụ già lãng tai chịu san sẻ cõi lòng. Không biết cụ nghĩ gì mà cứ vừa đi vừa lẩm bẩm: “Không có yêu thương thì sẽ chẳng còn gì”. Ta không đếm được cụ nói lời này bao nhiêu lần trong gần nửa giờ dắt cụ vòng con lươn sang lề đường bên kia. Thời gian như chậm lại. Lòng ta bớt hối hả khi đồng hành với cụ. Bài học chỉ từ một câu nói.
Ta nhớ mãi hình ảnh cụ già tay chống gậy với cái miệng móm mém: “Cảm ơn cháu”, rồi cụ vẫn lặp lại cái điệp khúc hồi nãy: “Không có yêu thương thì sẽ chẳng còn gì”. Một cử chỉ nho nhỏ ta làm, hy sinh một chút quyền lợi của riêng mình, bỏ đi một chút quyền lợi bản thân để rồi nhận được quá nhiều. Quay trở lại cám ơn anh sửa khóa, anh chép miệng: “Chẳng có ai giống cô cả, thật rảnh hơi. Sống ở đây phải coi chừng kẻo dễ bị lừa”. Câu này mình nghe quen quá nên chẳng bận tâm. Nhưng cũng tự khuyến khích mình: mất chút thời gian để được một bài học quý giá thì cũng nên lắm chứ.

Quãng đường về hôm ấy dường như ngắn hơn và bớt nóng hơn, có lẽ bởi vì lòng ta được an ủi. Một việc làm đơn giản mà bố mẹ vẫn dạy từ nhỏ nay  mang niềm vui đến cho ta. Bánh xe vẫn lăn đều đều với bao suy nghĩ mông lung trong đầu và với câu nói của cụ già cứ văng vẳng bên tai. Sống giữa chốn đô thị phồn hoa này ta hay bất chợt mỉm cười một mình, cũng có khi khóc một mình, rồi chẳng biết nghĩ gì khi tự nhủ trong bảy tỷ con người kia ta vẫn còn nhiều mảnh ghép. Yêu thương thì chẳng bao giờ có giới hạn nhưng con người luôn đặt ranh giới cho nó. Thế chăng nên ta cần thay đổi, bớt sống cho mình hơn, bớt nghĩ cho quyền lợi cá nhân để biết nhìn đời, nhìn người. Nhìn họ để thấy họ cần được yêu thương và mình không được phép bàng quan, vô tình đi qua một cách thật nhẫn tâm.
Người ta đăng báo có một ông cụ chết trong căn nhà, nhưng đến gần một tuần sau khi con cái đi du lịch về mới phát hiện. Quả là đáng buồn giữa phố xá tập nập vội vã, rồi thì chẳng còn ai biết đến ai, chỉ biết có sự hiện diện của mình mà thôi. Lẽ nào Sài thành vô tình đến thế sao? Lẽ nào con người ta vẫn cứ vội vã chạy trong vòng xoay cuộc đời hờ hững? Vòng luân hồi cứ thế trôi đều đều giữa ngày, tháng, năm. Và rồi ta bỗng sợ, sợ vì phải bước ra đường thênh thang, đông nghẹt người mà vẫn thấy mình lạc lõng. Hồi ở quê mới lên ta mang theo thói quen mỉm cười chào mọi người, kể cả người lạ, nhưng họ lại nhìn mình như kẻ bất bình thường. Dần dà rồi ta cũng thu mình lại trong chốn chỉ biết có công việc và mong đến ngày nghỉ để chạy về quê hít hà cái cảm giác của miền quê. Những cánh đông mía trải dài như bất tận, chỉ có nắng hiu hiu và những người dân quê chân chất đưa ta về chốn bình yên lạ lùng. Ta sợ lắm cái cảm giác cô đơn dễ làm ta không kìm nén nổi cảm xúc, mà có khóc thì cũng chẳng ai thèm quan tâm. Ta sợ lắm khi phải đối diện với những thực tế thật phũ phàng đến nỗi cảm thấy tất cả nhạt nhoà, hư không.

Sài Gòn ơi! Sao mấy năm gắn bó mà ta vẫn có cảm giác lạc lõng bơ vơ như kẻ cô đơn. Bước ra phố mà sao thấy phố xá thênh thang quá. Mồ hôi vã ra mà vẫn chiếc áo khoác dày cộm, vẫn cái khẩu trang bịt kín mít và cái mắt kính đen như không muốn ai thấy mình. Vào chốn đông người mà chỉ biết lặng thinh, nhìn quanh quất để tìm một bóng dáng quen thuộc nhưng rồi lại thở phào nhẹ nhõm vì may quá nơi đây ta là một kẻ lạ, vô hình giữa đám đông. Có lần mẹ bảo: “Con gái muốn lập nghiệp trên đó hả?”. Ta vội trả lời như sợ mẹ tưởng ta sẽ như thế thật: “ Dạ, con chỉ đi làm thôi, cuối tuần về lại quê mình”. Vì ta sợ sẽ đến một lúc nào đấy ta chẳng còn nhận ra mình là ai nữa. Thoáng chốc thấy nhạt nhòa vì hai tiếng yêu thương thật mong manh.

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Tự tình tháng 5


Chiều nay gió về kéo đám mây xám về theo, rồi những hạt mưa ào ào rơi trên phố. Mưa tháng 5. Lòng cô nao nao kỷ niệm thời cắp sách đến trường. Đứng tựa lan can đón những hạt mưa, và để cứ thế rơi hất vào mặt, vào cánh tay và trên thân thể. Cô vẫn thích dầm mưa từ thuở nhỏ dù mẹ hay mắng dễ bị cảm lạnh, bởi một lý do mưa giúp cô quên đi nỗi buồn. Có lẽ mẹ sẽ chẳng thể hiểu cô sợ cái lạnh của một tâm hồn bị phản bội còn đau đớn hơn nhiều cái cảm lạnh của cơ thể. Mưa càng lúc càng nặng hạt.  Là hạt mưa hay từng giọt nước mắt buồn đang rơi trên khóe mi? Từng hạt mưa nhẹ nhàng rơi trên mặt, thấm lạnh vào tim khiến đôi môi tím bầm run lên bần bật. Càng lạnh, lòng cô càng cảm thấy nhẹ nhàng. Cô vốn thích để những giọt mưa gột rửa những phiền muộn của ngày tháng cũ, xóa nhòa vết thương nơi góc nhỏ nào đó của trái tim để rồi nó hàn gắn một vết thương cũ và cho niềm tin mới có cơ hội nảy mầm.
Mưa mang nhiều kỷ niệm. Nó gợi lên trong lòng cô nhiều xúc cảm bâng khuâng. Từng giọt mưa khẽ lăn tròn và tan nhẹ trên lòng bàn tay lạnh giá. Cô nghe lòng trỗi dậy những nhớ thương. Cơn gió rì rào, khe khẽ những âm thanh như muốn lấp vào những khoảng trống xa xăm. Hạnh phúc đến và ra đi, chẳng ai níu kéo lại được. Mẹ vẫn dặn đừng nên quá tin người mà làm trái tim đau. Đau ư? Có lẽ nó chẳng còn gì để đau nữa. Cô nghĩ vậy. Mỗi đêm nằm xuống cô thầm cầu mong cho ngày mai là một ngày tươi sáng hơn. Vẫn biết lẽ đời nhiều ngang trái, nhưng chẳng khi nào cô đánh mất niềm tin. Cô đã sống hết mình cho niềm tin ấy, và giờ đây trái tim như đang bị xâu xé bởi những tổn thương. Cô dặn lòng mình phải tha thứ nhưng dù chẳng nghĩ ngợi gì thì nó vẫn để lại một niềm đau. Chấp chới mảnh vụn trong veo rồi khẽ rơi vào khoảng không như giọt mưa kia lăn trên nhánh lá non. Thôi mơ hồ về một chốn ấy. Thôi không mù lòa yêu thương chân thành như thế. Tất cả chỉ là hoài niệm của buổi đầu ngu ngơ.

Cô đứng thật lâu trong làn nước mưa để chỉ khóc... khóc... và khóc. Giã từ mọi dĩ vãng đã qua. Mọi sự đến và đi trong vội vã, như cơn nắng hè đi ngang qua cửa chóng vánh rồi chợt đón đám mây đen kéo về. Hình bóng cứ quẩn quanh, kỷ niệm cứ ùa về theo từng cơn gió, từng giọt nước mưa… Có lúc cô chờ đợi một điều gì đó chân thành, nhưng,… dường như tất cả đã đi xa. Rồi cô chọn bước ra khỏi cuộc đời ai đó một cách lặng thầm, khẽ khàng…. 

          Mưa hoài nỗi nhớ
Nỗi nhớ vỡ vụn...
Bể tan...
Như bong bóng mưa.


Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

Ba ngày sau...

Ngư dân cuối cùng sống sót trong vụ bão đánh đắm tàu trôi dạt đến một hoang đảo. Khi anh tỉnh lại, bốn bề là mênh mông biển nước, xung quanh là những mảnh ván vỡ của tàu, còn ngư trường quen thuộc thì đã lùi xa rất xa. Mệt mỏi hoảng loạn và tuyệt vọng, anh liên tục lẩm nhẩm cầu khẩn một phép màu kỳ lạ xảy ra, nhưng cảm thấy vô vọng.
Kiệt sức và chán nản vì chờ đợi, anh quyết định dựng lên một cái lều nhỏ làm bằng những miếng vỏ tàu để chống lại thời tiết khắc nghiệt trên đảo và chứa những tài sản cuối cùng mà anh còn giữ được.
Sang ngày thứ sáu của cuộc sống trên hoang đảo, sau chuyến lặn lội tìm kiếm thức ăn trên đảo, anh quay lại bờ biển với căn lều khi trời đã tối. Nhưng chưa kịp tới gần nó thì một tia sét giáng thẳng xuống làm căn lều bốc cháy dự dội, khói bốc ngùn ngụt. Suy nghĩ đầu tiên đến với anh là mình thật bất hạnh, đến một chỗ nương thân cũng chẳng còn và tất cả với anh coi như đã hết.
Sáng sớm ngày hôm sau, chàng ngư phủ bất hạnh bị đánh thức bởi tiếng còi của một chiếc tàu thủy đang tiến lại gần đảo. Nó đến để cứu anh.
- Làm sao các anh biết tôi đang ở đây?" - Anh hỏi vị thuyền trưởng sau khi đã yên vị trên tàu.
- Chúng tôi nhìn thấy tín hiệu cấp cứu, lửa cháy và khói bốc cao từ phía đảo. Ðó chẳng phải là tín hiệu kêu cứu của anh sao?
Con người thường dễ nản chí khi mọi việc trở nên tồi tệ, và hầu như quên mất rằng, mọi việc có thể hoàn toàn thay đổi vào "sáng sớm ngày hôm sau... "

Lo âu, sợ hãi, run rẩy, mất niềm tin, thất vọng, chán nản,…. là cảm giác của ba ngày trước đó.
Ba ngày sau…
Những khuôn mặt ủ dột buồn bã nay rạng ngời nét hân hoan
Những bước chân sợ hãi nay trở nên mạnh dạn tự tin hơn lúc nào hết.
Từ chỗ mất niềm tin nay đã biến thành niềm xác tín vào sự Phục Sinh của Chúa hơn lúc nào hết.
Thất vọng biến thành hy vọng
Lo âu biến thành niềm vui.
Hãy kiên nhẫn chờ đợi. Phép màu sẽ đến với người có niềm tin. Có khi chỉ sáng hôm sau hoặc vài ba ngày sau thôi, mọi sự sẽ hoàn toàn đổi khác. Hãy không ngừng nuôi dưỡng trong mình niềm hy vọng....
Đạo của người Công giáo là đạo của niềm hy vọng. Chúng ta- những người tín hữu của Chúa không bao giờ được quyền thất vọng.
Nhiều khi đối diện với cuộc sống, ta dễ dàng lo âu, đau khổ mà không chịu nhìn ra niềm vui đang đón đợi ở phía bên kia. Ta chỉ chăm chú buồn bã với cơn mưa sắp kéo đến mà không thấy đằng sau màn mưa kia là cả một bầu trời rực sáng. Ta thường chỉ thấy cái đau khổ trước mắt mà quên đi những bài học giá trị nó mang lại sau đó. Ta chỉ chăm chú vào những khó khăn sắp xảy đến rồi lo lắng bất an mà quên rằng phải qua thập giá mới tiến đến vinh quang Phục Sinh. Phải chờ đợi trong hy vọng và không được phép đánh mất nó.
Nhìn lại đời mình, bạn và tôi có bao giờ tự cật vấn lương tâm về điều này không? Hãy đối diện với chính mình để có thể điều chỉnh lại lối suy nghĩ. Có được cái nhìn tích cực thì tôi mới gỡ khỏi đời mình những ngày tháng lê lết, vô vị chán ngắt. Hầu hết chúng ta đã tự kiệt quệ hóa đời mình bằng những tư tưởng tiêu cực, bằng những cái nhìn gieo mầm thất vọng để rồi tự kéo ghì đời mình xuống đáy sâu của những thung lung mù tối âm u.
Chỉ có niềm hy vọng mới giải thoát con người ra khỏi ngục tù của sợ hãi, chán nản, thất vọng, bi quan. Chỉ ai có niềm tin tưởng tuyệt đối mới có thể ra khỏi những vũng lầy và hố sâu của thung lũng mù tối âm u và chết chóc.
Chúa Giêsu đã Phục Sinh từ trong cõi chết. Người là bến bờ hy vọng lớn nhất cho đời ta. Ta còn chần chờ gì nữa mà không cầu xin Người biến đổi đời ta nên tươi mới rạng ngời? Đấng Phục Sinh có dư tràn quyền năng ban cho ta điều ta hằng cầu xin hay chỉ cần nghĩ tới. Nếu đau khổ không đưa tới vinh quang thì đau khổ sẽ vô nghĩa, Nếu hy sinh không đưa tới vinh thắng thì dù có hy sinh bao nhiêu cũng sẽ thành vô dụng, không có sự sống lại, thì cái chết chỉ là một sự bất công, một sự xúc phạm lớn. Nếu cuộc vượt qua không có đích điểm, thì đời người sẽ vô nghĩa.
Tin vào sự Phục Sinh của Chúa cũng chính là tin vào sự Phục Sinh của chính ta. Xin cho chúng ta đừng ngại bước theo Chúa, đừng nao núng dấn thân cho sự thật, đừng từ chối chết đi cho Sự Sống và đừng dừng lại trước khi tới điểm hẹn.
Xin cho ta cảm nghiệm được rằng sức sống Phục Sinh đang luân chuyển trong từng biến cố, đang sinh động trong từng quan hệ, đang thấm nhập vào mọi hoạt động và đang biến đổi đời sống ta hôm nay
Mỗi khi gặp khó khăn, hãy tin tưởng và có cái nhìn xa hơn, tôi gọi đó là cái nhìn của sự vượt quá. Hãy can đảm bước qua những u buồn để hướng đến chân trời mới ngập tràn hy vọng và bình an. Sau cơn mưa trời lại sáng. Mong cho bạn và tôi đừng chỉ nhìn vào màn mưa dày đặc âm u kia mà quên rằng một vùng trời sáng trong đang ẩn khuất đang chờ đợi để dọi chiếu những tia sáng ấm áp đâu đó phía bên kia.

Hãy có niềm tin, rồi mọi sự sẽ ổn thôi mà.




  
  

Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Đời sống mới



Khi Chúa Giêsu chết, bóng tối tử thần bao trùm toàn thể vũ trụ, ánh sáng khép lại và đêm tối của sự ác đã tấn công. Đối với các môn đệ- những người thân tín với Chúa thì đây là cuộc thất bại thê thảm nhất. Còn đâu những kỷ niệm êm đẹp trên khắp đất nước Palestin để làm phép lạ, chữa bệnh cho kẻ nghèo hèn? Còn đâu hy vọng được ngồi bên Thầy trong vinh hiển mai sau?... Tất cả như đã chấm dứt khi Chúa Giêsu- Thầy của các ông bị vu cáo, chịu những hình phạt nặng nề nhất của quân lính Rôma và kết cục với cái chết tang thương trên thập giá không mảnh vải che thân.
Bóng tối bao trùm và sợ hãi vây bủa các ông. Phêrô- người môn đệ đã từng tuyên bố “dù ai có bỏ Thầy đi nữa thì con vẫn không….” cũng đã chối Chúa ba lần, các môn đệ khác bỏ chạy tán loạn, chỉ còn một môn đệ duy nhất cũng chỉ dám theo chân Thầy xa xa…. Tủi nhục quá, thất bại tràn trề!
Tất cả tưởng như đã chìm sâu vào trong quá khứ. Ai cũng ngỡ rằng sự ác đã thống trị. Cả một bầu trời tím buồn đầy tang tóc phủ trùm lên những người theo Chúa. Những lời hứa phấn khích của ngày từ giã gia đình ra đi với Thầy cùng với niềm tin yêu hy vọng của các ông như cùng bị mai táng trong ngôi mộ có tảng đá to lớn che lấp của người Thầy yêu quý.
Thế nhưng, chỉ sau ba ngày, Chúa Giêsu đã Phục Sinh như lời Người tiên báo trước đó. Sự sống đã chiến thắng khải hoàn, tử thần bị hủy diệt. Những con người trước đây ngỡ mình chiến thắng nay phải sợ hãi trốn chạy và những môn đệ đang lo âu lấy lại được niềm tin. Khi tảng đá lấp cửa mồ tung ra, các khăn liệm được xếp lại và lời loan tin mừng Phục Sinh của Maria Magdala được báo là lúc tâm hồn các môn đệ thoát khỏi màn đêm tử thần vây phủ. Những bước chân vui mừng xen lẫn hồi hộp sáng hôm ấy đã khôi phục niềm tin nơi các ông. Tâm hồn đang ủ dột sợ hãi nay bừng lên một sức sống mới. Một niềm vui chứa chan khôn tả xiết bừng lên trong cõi lòng các môn đệ. Các ông như những người được sống lại từ cõi chết. Chính Chúa Giêsu Phục Sinh làm sống lại tâm hồn các ông. Sự yếu đuối rã rời nay trở nên mạnh mẽ. Nỗi thất vọng đã nở hoa hy vọng. Bể sầu khổ đã biến thành niềm vui.

Ơn Phục Sinh đó chỉ có thể có nơi Đức Giêsu- Đấng Phục Sinh. Chỉ Ngài mới có quyền năng ban cho con người sự sống thần linh ấy. Nhờ ơn Phục Sinh, con người xác tín chết không phải là hết, nhưng là cữa ngõ dẫn vào đời sống mới trong Thánh Thần tình yêu. Với ơn Phục Sinh đó, ta hãy xin Chúa giúp biến đổi con người mình, để từ nay ta có thể sống một cuộc sống thực sự, một cuộc sống đúng nghĩa là sống chứ không phải là sự tồn tại lê lết chậm chạp qua từng ngày. Cuộc sống ta không là hòn đá nằm dưới khe suối chịu tác động của nước rồi mòn dần đi từng ngày. Ta không thể để những đổi thay của hoàn cảnh cuộc sống nhận chìm mình. Với ân ban của Chúa Phục Sinh, đời ta sẽ như một cây xanh vươn lên từng ngày trong ánh sáng mặt trời tình yêu, trong nắng ấm của hy vọng rạng ngời và cả những hạt mưa dịu mát. Nhờ ơn Phục Sinh, tôi cầu xin cho mình được ơn bình an vĩnh cửu, vì Chúa phục sinh trước tiên Ngài đã nói: “Bình an cho anh em” (Ga 20, 19-21). Với ơn bình an đó, ta hãy luôn vững tâm trước sóng gió cuộc đời. Không gì có thể làm ta nao núng, không một đe dọa nào có thể làm ta sợ hãi vì ta đã có sức mạnh quyền năng của Đấng Phục Sinh. Với ân ban của Đấng Phục Sinh, ta sẽ bẻ gãy cánh cửa khép kín của những ngôi mộ, lăn khỏi đời ta tảng đá của sự ích kỷ để mở lòng ra sống chan hòa hơn với anh chị em đồng loại. Thánh Thần tình yêu sẽ không ngừng đổi mới ta mỗi ngày để ta có thể sống một cuộc sống tràn đầy ơn bình an, niềm vui và hy vọng mãnh liệt.
Và, tình yêu sẽ mang lại sự cứu thoát


Lạy Chúa Giêsu phục sinh
xin ban cho con sự sống của Chúa,
sự sống làm đời con mãi mãi xanh tươi.
 Xin ban cho con bình an của Chúa,
bình an làm con vững tâm giữa sóng gió cuộc đời.
 Xin ban cho con niềm vui của Chúa,
niềm vui làm khuôn mặt con luôn tươi tắn.
 Xin ban cho con hy vọng của Chúa,
hy vọng làm con lại hăng hái lên đường.
 Xin ban cho con Thánh Thần của Chúa,
Thánh Thần mỗi ngày làm mới lại đời con.