Trang

Music

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2022

Trở về

 

TRỞ VỀ

(Viết sau những ngày Tĩnh Tâm, tháng 8.2022)

Kỷ niệm 17 năm Khấn Dòng (22.8.2005- 22.8.2022)

Trở về là cơ hội để thấy được chính bản thân mình của ngày hôm qua, của những ngày xưa ấy, để thấy lại sự khởi đầu với những bước chân hồ hởi, để tìm lại mình trong những dĩ vãng của ngày hôm qua nhưng chẳng nhạt nhòa…

Tôi trở về Tu viện chính sau một năm miệt mài với sứ vụ. Hạnh phúc nhất là dịp tĩnh tâm năm này. Mẹ Hội dòng đã sinh ra tôi trong dòng máu thiêng liêng từ 25 năm qua, và nay tôi được về với Mẹ để được yêu thương vỗ về. Cũng có nhiều dịp tôi trở về trong năm nhưng vội vã công việc rồi đi liền.

Trời tháng Tám với những cơn bão dai dẳng, mưa suốt tuần. Nhưng cũng nhờ thế mà tiết trời lành lạnh giúp chị em dễ tịnh tâm cầu nguyện hơn. Tôi xin phép được ở khu An dưỡng phía sau, để giúp cho sức khỏe tốt hơn vì luồng không khí tự nhiên, và cũng có thể ngắm nhìn cây cỏ hoa lá và ít tiếp xúc, để có thể cầu nguyện dễ dàng hơn.


Khu vườn phía sau rộng bạt ngàn với một màu xanh của vườn tràm non, xa xa những người nông dân đang cặm cụi bẻ đọt. Tu viện rộng lớn im lìm nhường bầu khí thinh lặng cho tuần tĩnh tâm. Tiếng mưa cứ rơi tí tách đều đều bên hiên hành lang. Gió lạnh nhè nhẹ thổi vào hồn khiến những ký ức xưa lại hiện về.

Đã bao lâu rồi tôi không có được khung cảnh và bầu khí tuyệt vời này, có lẽ trên 15 năm, thời còn Nhà Tập thanh vắng và bình yên trong bầu khí cầu nguyện. Tôi có thói quen cầu nguyện ngoài trời để được tiếp xúc với thiên nhiên, nhìn cây cỏ hoa lá côn trùng để tạ ơn Chúa đã ban cho thế giới xinh đẹp này. Nhiều khi không cần một đề tài để cầu nguyện, mà chỉ là lời tạ ơn. Sống trong tâm tình biết ơn, tôi thấy mình thật hạnh phúc. Mỗi ngày, tôi tạ ơn Chúa vì mình còn được sống, được hít thở bầu không khí trong lành, được có đôi mắt sáng để quan sát vạn vật, được Chúa ưu ái chọn gọi, được sống tình chị em với nhau trong lòng Mẹ Hội Dòng. Bôn ba nhiều nơi, tất bật với bao công việc, Tu viện Nhà mẹ chính là nơi dừng chân để nghỉ ngơi, như những đứa con đủ lông đủ cánh bay xa để đi xa, thì những ngày lễ tết giỗ chạp vẫn muốn quây quần bên mâm cơm đượm tình gia đình, ấm áp tình thương của mẹ cha, nơi mà thuở ấu thơ đã được nuôi lớn, nơi có bát canh cua, dưa muối, dĩa cá kho mặn, đơn giản nhưng ấm tình quê, tình gia đình.

Những ngày tháng tất bật với sứ vụ, đôi lúc hồn không đủ tĩnh lặng để trở về, nên vẫn còn đó những hơn thua được mất, đôi lần cũng đánh mất chính mình bởi tham sân si, rồi những lo âu tất bật. Được trở về nơi đây, tôi gác lại tất cả. Ngồi trong Nhà Nguyện nhìn lên, tất cả chị em dù có làm công việc khác nhau, có hơn thua đấy, nhưng ở nhà nguyện, ai cũng như ai, cũng một màu lúp, cũng bộ áo dòng như nhau. Thế thì hơn thua để làm gì. Trước mặt Chúa chỉ hơn nhau ở lòng mến được bao nhiêu. Trạm dừng chân mỗi tháng, mỗi năm rồi sẽ dẫn mỗi người đến trạm dừng chân nơi khu An Dưỡng, nơi mà dù trước đây chị này chị kia đã từng làm đến chức vụ lớn lao, hay có chị chỉ là người làm vườn, thì về trạm dừng này, tất cả đều như nhau. Có những dì đã lẫn chẳng biết mình là ai. Có dì đã từng đi hết nơi này nơi kia rồi giờ cũng nằm liệt một chỗ. Ấy, đời người ngắn ngủi, vênh vang để làm gì, hơn thua mà chi để rồi về đến đây ai cũng như ai thôi.

Tôi bước xuống lối đi giữa hai hàng cọ già rợp bóng xanh mát. Hàng cọ này đã có trên 20 năm tuổi, hồi tụi tôi ở Nhà Tập đã có nó rồi. Trên thân cây chi chít những vết nứt trên lớp vỏ xù xì, tôi nghiệm rõ vết hằn của thời gian. Những cây cọ vẫn cứ thế vươn cao và xòe tán rộng hơn nữa, mặc kệ những ngày nắng cháy da hay những hôm mưa gió bão bùng. Tôi thì không thể. Tôi chỉ tìm thấy nơi bản thân mình và những cây cọ một điểm chung: dấu vết của thời gian hằn trên da thịt. Tôi về lại chốn xưa, nhìn thấy những đổi thay. Nhưng thấp thoáng đâu đó vẫn còn những điều không thể thay đổi được. Bầu khí thanh vắng của Tu viện là một không gian lý tưởng cho tâm hồn được nuôi dưỡng. Lối này dẫn ra nghĩa trang, đó là trạm dừng cuối cùng của một đời người. Đất Thánh của Hội Dòng đã có hơn ba mươi ngôi mộ, hầu hết là của quý dì đã có công gầy dựng Hội dòng từ thuở khai sinh. 19 năm trước, khi còn là một Tập sinh, nơi đây là địa điểm tôi ra cầu nguyện mỗi ngày, đặc biệt vào tháng 11, mùa Vọng và mùa Chay. Thường mỗi lần về Nhà Mẹ tôi tranh thủ ra đây đọc một kinh cho các vị tiền bối- những dì đã có công gầy dựng Hội Dòng từ thời khó khăn với biết bao mồ hôi nước mắt để tôi được hưởng như bây giờ. Nhìn phần mộ để chiêm nghiệm về sự mong manh của kiếp người. Tôi vốn rất nhút nhát và hay sợ bóng đêm, sợ một mình. Thế mà không hiểu sao tôi lại rất thích nơi này. Khi còn sống, người ta thường tìm cho mình một chỗ đứng, một ghế ngồi. Còn tôi, tôi thấy điều ấy không quan trọng cho bằng hãy nghĩ đến chỗ nằm của mình sau này. Hãy sống làm sao để chỗ nằm sau cũng được nhẹ nhàng, và khi ra đi có thể nở một nụ cười mãn nguyện vì rằng mình đã sống đủ yêu thương và hạnh phúc cho một cuộc đời viên mãn.

Mười chín năm trôi qua từ ngày nhập Tập viện. Mọi thứ nơi đây đã đổi thay nhiều. Nhưng thấp thoáng đâu đó vẫn còn những điều không thể thay đổi được. Bầu khí thanh vắng của khu Tập viện và lối ra khoảng vườn rộng lớn phía sau cùng khu Đất Thánh là một không gian lý tưởng cho tâm hồn được nuôi dưỡng. Chính trong bầu khí ấy, những năm tháng tuổi trẻ của tôi được dưỡng nuôi, tâm hồn tôi được ngụp lặn trong những suy tư, đắm chìm trong những chiêm nghiệm. Tôi nhớ nơi này vì hai năm tập viện với quá nhiều kỷ niệm. Khu nhà cũ tôi ở nay đã thành Khu an dưỡng, nhưng tôi vẫn thích nơi này vì đó là khu đất chứa đầy yêu thương của những ngày tháng nuôi dưỡng tôi trong ơn gọi. Mọi sự đã khác, hình như chỉ còn cây mận và cái chòi nhỏ, cũng ít cây nhãn còn sót lại là di tích của ngày cũ thôi. Chiếc chòi nơi tôi hay cầu nguyện. Cây mận này mười chị em tôi hay trèo lên hái cho nhau ăn, và rượt đuổi tôi xung quanh gốc cây vì tôi hay bày trò những câu đố vui mà lời giải thật vô duyên. Mấy cây nhãn này mỗi khi dì làm vườn chưa kịp thu hoạch thì tụi tôi đã hái gần hết. Nơi này bao nụ cười giòn tan cùng những giọt nước mắt. Ôi, biết bao nhiêu kỷ niệm yêu dấu. Nhìn cảnh xưa thì kỷ niệm lại hiện về như từng con sóng nối tiếp nhau xô vào bờ ký ức vậy. Dì phụ tá- người mà tụi tôi nghịch ngợm gọi bằng tiếng “Bố” thân thương đã qua đời vì căn bệnh nan y. Dì ấy rất yêu thương ân cần lo cho tụi tôi từng chút một. Còn dì Giáo, tụi tôi gọi bằng “Mẹ” vì sự ân cần nhẹ nhàng, luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu từng đứa một. Giờ đây mỗi lần về nhà chính, chị em tôi hầu như đều ghé thăm dì. Một người Giáo rất gương mẫu, yêu thương tụi tôi như con ruột. Vì lớp tụi tôi là lớp Tập đầu tiên được dì coi sóc sau nhiều khóa dì làm phó tổng phụ trách. Tôi cũng không quên Cha Giuse linh hướng của lớp, cũng là Cha nghĩa phụ của tôi, đã ân cần đồng hành gắn bó với Lớp Têrêsa Calcutta chúng tôi trong suốt 2 năm ròng, và hiện vẫn đồng hành với các Lớp Tập và cả Hội dòng cho đến hôm nay.

Tôi về lại những góc vườn, những nơi chốn tôi từng hay đứng một mình để suy niệm trong những buổi chiều thanh vắng, hay những hôm mưa xối xả, gió rít từng cơn. Vẫn những hàng cây bao năm đứng bên nhà nguyện chịu mưa chịu nắng; vẫn những chậu hoa tuy bé nhỏ nhưng vẫn có nét kiêu sa; vẫn đấy toà giải tội lặng im bên góc cột, với tấm khăn che trắng đã ngả màu. Tôi thấy bóng dáng của chính mình trong dòng thời gian bên những khung cảnh ấy. Bầu trời vẫn thế, hàng cây vẫn thế, mái nhà vẫn thế, nhưng tôi thì đã không còn là tôi của ngày trước. Những thứ kia vẫn chỉ là những vật vô tri vô giác, không hờn giận, cũng chẳng vui buồn. Tôi dần lớn lên, trưởng thành hơn, va vấp hơn, xù xì hơn, giống hệt với vỏ của những cây dầu trước cổng. Thế giới mà tôi đã trải qua thật khác xa với những gì mà tôi đã mường tượng ngày trước. Tôi đã chẳng còn là cô bé Tập sinh non nớt ngày nào, chẳng còn là một khấn sinh trẻ năng đọc sách suy niệm bên hàng cây đó, chẳng còn là một tu sĩ trẻ đứng chắp tay sau lưng nhìn những hạt mưa rơi lốp đốp trên những mái tôn gỉ sét. Những hình ảnh của quá khứ như những thước phim lướt qua trong tâm trí. Tôi chẳng thể thay đổi được gì. Không gì cả. Tất cả giờ đây chỉ còn là những vết hằn trên da thịt, và cả trong tâm trí. Nhưng tất cả làm nên con người tôi của ngày hôm nay. Trở về để tìm cơ hội quay lại những năm tháng êm đềm được bao bọc trong vòng tay của mẹ Hội dòng. Những năm tháng đó cứ mãi êm đềm. Nhưng con người không như sỏi đá, con người vẫn phải lớn lên, chấp nhận những va vấp để học lấy những kinh nghiệm. Trở về cũng là lúc tập lấy sự buông bỏ. Tôi không thể cứ nắm giữ mãi tất cả được.

19 năm trôi qua, đến nay cũng đã 17 năm Khấn. Tạ ơn Chúa vì bao điều kỳ diệu Ngài đã thực hiện.

Đêm nay, đứng bên khu An dưỡng nhìn những ánh đèn lấp lánh sau những khung cửa của Tập viện, những ký ức ngày xưa chợt quay về.

Êm ả!

Bình yên!

Bình Yên 22.8.2022

 

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2021

Chiếc chìa khóa hạnh phúc

 Nếu như có ai đó hay điều gì tổn thương đến bạn thì đó là do chính bạn cho phép nó.

Không nên trách người, cũng đừng oán thán việc không hay... Tất cả đó là thử thách hiển nhiên mà bất cứ con tàu nào ra khơi cũng đôi lần phải đối mặt, hoặc là hậu quả cho hàng chuỗi những quyết định trước đó.

Chẳng thể buộc gió ngừng thổi về phía bạn, cũng không bắt một ai trên đời này có trách nhiệm phải đối xử tốt với bạn. Hãy hít một hơi dài, dũng cảm bơi tiếp chặng đường của chính mình và chiến thắng nó thật hiển hách...

Tất cả những con người đi qua đời bạn đều có những lý do, suy cho cùng đôi khi nên xem là ân huệ.

NGÀY HÔM NAY LÀ MÓN QUÀ (Present: Hiện tại = quà tặng), cứ từ từ tận hưởng theo cách của bạn.

Có một thứ mà khi bạn càng cho đi, nó thậm chí sẽ không mất mà còn được nhân lên nhiều hơn thế nữa!!!

Khi trao yêu thương, cái bạn nhận về sẽ là hạnh phúc. Những hạt giống tốt sẽ chỉ có thể nảy mầm và triển nở nơi mảnh đất tâm hồn thật lành, thật màu mỡ.

Mình tin chắc chắn rằng, trong mỗi chúng ta, từng quãng thời gian ta sống, vẫn luôn có một hay nhiều hơn một thiên thần ở bên và đồng hành cùng. Chỉ cần ta có đủ lòng chân thành và yêu thương để đón nhận.

Trên con đường ta đi, có những nơi xuất hiện hố lầy hay những chướng ngại vật ... Lẽ tự nhiên, ai nấy cũng chả dại gì bước vào rồi trách cứ cái sự khó mà lẽ đương nhiên sẽ mau lẹ tìm cách tốt nhất để vượt qua nhanh chóng.

Nhưng... có đôi khi trên bước đường đời, ta chạm phải những nỗi đau dường như có thể bóp nghẹt mất cả con tim cùng nhịp thở chính mình... mà mặc nhiên để chúng bủa vây, dày vò mà không hề biết tìm cách để thoát khỏi chúng?

Đôi bàn tay yếu mềm của ta từng chăm sóc bao người, từng nâng niu những người mà ta yêu thương... Nhưng đã bao giờ biết tự ôm lấy mình trong những đêm mỏi mòn chống chọi lại những cơn thống khổ?

Trái tim ta đã từng yêu thương... Rồi mặc nhiên hứng chịu những đau đớn hành hạ đến tận cùng!!!

Vì sao vậy???

Có ai bắt ta phải chịu thế không?

Không!

Chỉ có sự mụ mẫm của chính mình dẫn dắt mình đi trong đêm tối lầm lạc rồi ngồi đó mà oán thán đất trời.

BIẾT YÊU BẢN THÂN LÀ ĐẠO, vì chỉ khi biết yêu lấy mình, ta mới biết yêu thương người khác cho đúng cách. Hãy dứt bỏ hoàn toàn cái sự mụ mẫm đã lỗi thời ấy và mặc lấy một con người mới đầy khát vọng, ta mới vỡ òa nhận ra khung trời mới với biết bao tươi đẹp.

Để mở chiếc chìa khóa của hạnh phúc quả thật không khó, chỉ cần ta biết cách thôi, và luôn nhớ, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, hãy giữ gìn sự bình yên cho tâm hồn mình, nhé bạn!

Khi đã "đi xuyên qua" và chiến thắng hiển hách với sự sợ hãi, buồn đau, lo âu, phiền muộn, những tiếc nuối cùng thất vọng.... Ta ung dung thưởng thức tách trà một mình, phóng tầm mắt lên bầu trời có những rặng cây xanh cùng vô vàn những bóng mây đang phiêu lãng tự do như muôn thuở.

Sớm mùa hạ 15.5.2016

Thứ Bảy, 16 tháng 10, 2021

Cho đi là còn mãi

 “Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hót bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được…”

Xin mượn những lời tựa trong tác phẩm “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” để mở đầu cho bài viết về chị- người nghệ sĩ hoàn hảo.

Ngày 28.9 vừa qua, hầu hết khán giả Việt, Mỹ và nhiều nơi trên thế giới đều bàng hoàng khi nghe tin nghệ sĩ Phi Nhung qua đời sau gần hai tháng chiến đấu với căn bệnh Covid. Khán giả đau buồn vì mất đi một nghệ sĩ tài ba, hơn thế nữa buồn vì mất đi một nghệ sĩ có tâm, cống hiến cho nghệ thuật, một người mẹ hy sinh quên mình cả đời mình vì hạnh phúc của con gái và những đứa con nuôi không máu mủ ruột thịt.

Tôi thực sự rất ít xem tin tức về giới nghệ sĩ. Chỉ khi dân mạng rầm rộ chuyện gì thì tôi tò mò mở xem xíu để lỡ ai hỏi thì biết đường mà trả lời. Lần này, khi xem clip ngắn tâm tình của ca sĩ Mạnh Quỳnh tiễn biệt chị, và livestream Ngọc Hân phỏng vấn hai mẹ con chị, vài bài phỏng vấn về chị, tôi quá nể phục chị. Tôi đã khóc khi nghe chị kể về cuộc đời chị: Xuất thân là một đứa con lai vô thừa nhận, mồ côi mẹ khi mới 11 tuổi, không được học hành nhiều, chị trải qua một tuổi thơ bất hạnh. Những năm 90, khi mới qua Mỹ, chị một thân một mình lo chạy vạy kiếm cơm nuôi con, việc gì cũng làm, chỉ muốn con con được học hành đầy đủ, có một tuổi thơ êm đềm không phải khổ như chị ngày xưa. Chị không khoe con gái mình không phải vì chị khùng như nhiều người nghĩ, mà vì chị muốn con mình có một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác. Chị nói: “Người ta có thể chửi chị, chê chị vô học, nhưng chị không cho phép ai sỉ nhục con cái của chị…”. Một người mẹ dám hy sinh tất cả để dành hạnh phúc cho con, và chị xứng đáng là một người mẹ tuyệt vời.

Khi được phỏng vấn rằng bây giờ con gái đã thành đạt, chị có nghĩ chị sẽ tìm một người chồng không? Chị nói, hồi xưa thì lo làm lo cho con. Khi các em qua Mỹ thì lại lo dựng vợ gả chồng cho 5 đứa em cùng mẹ khác cha. Bây giờ thì chị vẫn còn lo cho 23 đứa con nuôi ở Việt Nam nữa, nên thôi, nếu có kiếp sau thì chị sẽ lấy chồng. Xem như chị có mặt trên cuộc đời này để cống hiến, để cho đi. Chị đúng là đóa hồng Nhung Phi thường của giới nghệ sĩ và trong lòng những khán giả yêu mến chị.

Một người nghệ sĩ nổi tiếng như chị, nhưng chị lại sống rất giản đơn: không đeo nữ trang, không mang đồ hàng hiệu, cái gì rẻ mà đẹp thì chị mặc, nhà ở chỉ hai căn phòng nhỏ để đủ cho hai mẹ con, về Việt Nam cũng thế, đi xe cũng bình thường. Chị dư sức mua sắm những thứ đắt tiền, sang trọng chứ. Nhưng không, chị thể hiện mình bằng tấm lòng của người nghê sĩ từ tâm, cống hiến thực sự, không khoe mẽ về bản thân hay bất cứ thì gì liên quan đến bản thân. Chị nói đời quen chị khổ rồi nên chị cũng không thích xa hoa, sang trọng. Có lẽ chị khác hẳn với những nghệ sĩ khác thường đánh bóng mình bằng cách khoe xế xịn, biệt thự sang trọng, khoe con cái, gia đình,… Có người vì tuổi thơ quá khổ cực nên khi giàu có, họ sẽ bù đắp lại, che chắn quá khứ của mình bằng một cuộc sống xa hoa, người ta gọi như luật bù trừ. Với chị, hạnh phúc là sống cho đi, là phục vụ, cống hiến.


Nhìn con nuôi ôm chị, quây quần bên chị, em tin chắc chị phải yêu thương các con như thế nào thì chúng mới dành tình cảm cho chị như thế. Trẻ thơ không biết giả tạo, nó chỉ hành động khi trong lòng nó mang tư tưởng thật chứ không bao giờ gượng ép. Chắc chị đã rất hạnh phúc khi nhìn các cháu ngoan ngoãn, trưởng thành từng ngày. Chỉ tiếc rằng từ nay chúng sẽ không còn mẹ nữa. Dù ai có thể cưu mang chúng nhưng làm sao có thể thay thế một người mẹ có tâm tựa đai dương bao la như chị?

Mấy hôm nay, cơn bão số 7 khiến trời đất âm u suốt ngày, mưa ngày đêm không ngớt. Em ngồi đây viết những dòng này, nhìn ra khoảng vườn, những chiếc lá me nhỏ xíu theo những giọt mưa khẽ rơi xuống, nhạt nhòa. Chị cũng như những chiếc lá kia đang theo giọt nước trôi về nguồn cội, lặng lẽ, một mình đi về nơi nó phát xuất, nhưng chị không nhạt nhòa đâu. Hình ảnh chị mãi được khắc khi trong tâm trí hàng triệu con người, vì chị đã sống một cuộc đời quá đẹp. Hoàng hôn về sớm quá phải không chị? Mới 50 tuổi đời, gần 30 năm cho sự nghiệp ca hát, dù cho những chiếc gai của dư luận đâm xuyên ngang trái tim, chị vẫn hát cho đến khi sức tàn lực kiệt bài hát mà chị đã phải đánh đổi bằng cả tính mạng. Chị ra đi bỏ lại trần thế những lời thị phi, những búa rìu dư luận của những con người vô lương tâm.

Chị xứng đáng là biểu tượng của người phụ nữ hy sinh hết mình vì cuộc đời, vì con người. Chị vẫn là người phụ nữ Việt: Trung hậu, đảm đang, hết lòng hy sinh. Một người phụ nữ muốn được làm mẹ thì phải chịu chín tháng cưu mang nặng nhọc, ba năm bú mớm, hy sinh sắc đẹp, tuổi xuân, sức khỏe… Nhưng sự cho đi tưởng rằng mất mát ấy lại đẹp tuyệt vời khi dành lại hạnh phúc cho người khác. Mạnh Quỳnh-người bạn tri kỷ của chị đã nức nở khi nói: “Phi Nhung sẽ có được một gia đình hạnh phúc, nếu Phi Nhung muốn…”. Vâng, nhưng chị đã đánh đổi hạnh phúc ấy cho cuộc đời này đẹp hơn, cho con gái chị có được một tuổi thơ êm đềm, cho những đứa trẻ mồ côi không phải bất hạnh như chị ngày xưa. Nhìn bên ngoài, chị thật ngốc vì chị đã chưa lúc nào sống cho bản thân. Tuy nhiên, em tin sự cho đi của chị sẽ không vô nghĩa, các con chị sẽ được lớn lên, trưởng thành và ngẩng cao đầu bước vào đời, hãnh diện vì có “mẹ Nhung” tuyệt vời. Hạnh phúc là cho đi, và cho đi là còn mãi.

Chị đã nằm xuống, nhưng hình ảnh chị vẫn sống mãi trong lòng mọi người. Chị sẽ phù hộ cho con gái và các con nuôi của chị. Chị ra đi, cả thế gian lặng đi lắng nghe và chính thượng đế trên thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại…

Thương chị!

Chiều nhạt nắng 15.10.2021

Hãy gọi tôi giữa bình yên

 

Có bao giờ bạn cảm thấy chán nản, mệt mỏi vì mất cân bằng giữa công việc và niềm hạnh phúc riêng cho bản thân? Có bao giờ bạn tự hỏi mỗi giờ hằng ngày mình dành ra thực sự mang lại giá trị hay ý nghĩa nào cho cuộc sống?

Cuộc sống mang đến cho con người nhiều trạng thái cảm xúc khác nhau, có cả vui buồn, hạnh phúc, bình an và tức giận. Tất cả những điều này không những đang diễn ra hết sức đa dạng mà còn rất nhanh chóng. Thế giới nội tâm của con người như một bánh xe không ngừng luân chuyển và ai cũng mong tìm kiếm cho mình một chốn bình an, thanh thản, được sống trong hạnh phúc giữa sự xô bồ của cuộc đời.

Khi cảm thấy mình bắt đầu nôn nóng và giận dữ, bạn hãy dừng lại trong giây lát và tự hỏi: “Trong ánh sáng của vĩnh cửu thì điều này có gì là quan trọng?”

Đôi lúc bạn nghĩ mình không bình an là do thế giới này, con người kia. Và rồi bạn tìm cách thay đổi thế giới. Nhưng công dã tràng, bạn bé nhỏ như thế thì làm sao thay đổi được họ? Nếu thế giới này chẳng đổi thay theo ý bạn, có lẽ tốt hơn là bạn nên thay đổi chính bản thân mình. Lúc đó, bất kể phải đối mặt với thế giới nào, bạn cũng đều có thể dễ dàng sống hạnh phúc. Con người ta bước trên đường đời của mình thường mải mê kiếm tìm hạnh phúc và bình yên trong vật chất, mà quên mất rằng đôi khi hạnh phúc và bình yên lại phụ thuộc vào chính tâm hồn và trái tim của mình. Muốn tìm kiếm bình yên thì chẳng cần đâu xa đến ngàn vạn dặm đường, mà đầu tiên phải giữ cho tâm hồn và trái tim mình bình yên trước đã.

Mỗi người đều phải tìm thấy sự yên bình từ bên trong bản thân mình. Và sự bình yên thật sự không thể bị ảnh hưởng bên ngoài tác động. Bình yên không phải là đứng giữa một khoảng trời không giông tố, mà là khi ở giữa giông bão ta vẫn thấy lòng bình yên.

Đôi khi ta đánh mất bình yên chỉ vì những điều vụn vặt. Càng trưởng thành, bạn sẽ nhận ra rằng tranh luận đúng sai hơn thua với người khác không còn quan trọng nữa. Khi ta cảm thấy yêu thương và tử tế với người khác, điều đó không chỉ làm người khác cảm thấy được yêu thương và chăm sóc, mà còn giúp ta tìm được hạnh phúc và bình an trong nội tâm.

Bạn sẽ tìm thấy một kiểu thanh bình, một sự trưởng thành mới khi bạn biết sống cho đi, sống trao ban tình yêu thương. Hãy xây dựng sức mạnh và khả năng kiểm soát khi còn trẻ và ôm lấy sự yêu thương với trái tim vị tha. Chỉ như vậy, bạn mới tìm được yên bình thực sự trong tim và bắt đầu cuộc hành trình tiến tới cái tôi tốt đẹp hơn và những ngày tháng tốt đẹp hơn trong đời.

Có một quy luật thần bí và tuyệt vời của tự nhiên rằng ba điều chúng ta khao khát nhất trong đời: hạnh phúc, tự do và sự bình an của tâm hồn – luôn luôn có thể đạt được bằng cách trao chúng cho người khác. Vì bản chất của tình yêu là sự thánh thiện và thanh bình. Ở đó, tâm hồn, lý trí, lương tâm và thể xác đều được bình an.

Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc. Hạnh phúc đó rốt cục cũng là một dạng của tình yêu. Có thể đau khổ cũng là dấu hiệu cho tình yêu, – nhưng suy cho cùng cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người ta hằng mong mỏi phải chăng là những tháng ngày bình yên sao?

Không phủ nhận rằng hạnh phúc và bình yên sẽ không tròn vẹn nếu thiếu thốn về vật chất, nhưng hãy nhớ rằng, khởi nguồn của mọi sự bình yên luôn đến từ trái tim và tâm hồn các bạn nhé!

Mong rằng khi ai đó lên tiếng gọi, bạn và tôi sẽ đang ở giữa bình yên nhé.

Chiều mưa 13.10.2021

Thứ Ba, 12 tháng 10, 2021

Khiêm tốn

 

Ngày nay dường như người ta ít đề cập đến vấn đề tu luyện bản thân. Ở trường học trò chỉ được học kiến thức, đúng hơn là nhồi nhét kiến thức sao cho nhiều nhưng kỳ thực học trò không nhớ được bao nhiêu, thầy cô không còn thời gian để dạy lễ giáo. Con cái thì được cha mẹ thúc giục phải học sao cho giỏi bằng con nhà người ta, chứ ít dạy con về những đức tính nhân bản. Bởi thế khi bước vào đời, các bạn trẻ thường bị bỡ ngỡ bởi không biết ứng xử, cách sống và cách làm việc chung sao cho hòa hợp. Và thường sau vài cú vấp ngã người ta mới hiểu cần làm gì.

Lẽ nào cứ phải để vấp ngã rồi mới biết cách đi?

Giữa một xã hội người ta tranh đua nhau để hơn người, thì có mấy ai đề cao đức khiêm nhường. Một số bạn trẻ cho rằng ui trời, ngày nay ai giàu có hơn, địa vị cao hơn thì được nể phục, cần gì phải khiêm tốn cúi mình làm chi, nó có giúp được ta no ấm, quyền cao chức trọng đâu.

Đi qua hơn nửa đời người, tôi mới hiểu mình cần rèn đức khiêm tốn biết bao. Một người tu dưỡng tốt thực sự biết rằng thế giới rộng lớn và có những người lớn lao hơn họ. Vì vậy họ luôn luôn khiêm tốn và không bao giờ dừng chân, luôn không ngừng học hỏi và hoàn thiện bản thân. Khiêm tốn là đức tính nhã nhặn, nhún nhường, không đề cao cái mình có và luôn coi trọng người khác. Nhờ có sự khiêm tốn, con người thực sự có thể học hỏi nhiều hơn từ những người xung quanh. Hơn thế nữa, thái độ sống giản dị khiêm nhường cũng đem đến cho mỗi người những cơ hội để mở mang đầu óc, lắng nghe, tiếp thu những điều hay lẽ phải từ những người xung quanh. Bằng đức tính khiêm tốn ham học hỏi, con người biết tự khai phá những con đường đi tới thành công cho mình. Trái lại là kiêu căng tự phụ sẽ làm cho chúng ta không lắng nghe được từ người khác, từ đó học hỏi bị hạn chế. Không những vậy, thái độ sống khiêm tốn giản dị hướng tới những giá trị lâu bền sẽ được mọi người yêu mến và kính trọng. Đức tính khiêm tốn rất cần thiết mà mỗi người cần trang bị trong cuộc sống để trưởng thành và thành công.

Sách Gương phúc dạy: “Đức khiêm nhường là nền tảng, là điểm tựa của trót tòa nhà thiêng liêng”. Đối nghịch với Đức khiêm nhường là sự kiêu căng. Nếu khiêm nhường là nét đẹp của đức tính con người thì kiêu ngạo là mối tội đầu tiên gây ra sự hư hoại của con người.

Chắc hẳn bạn cũng đã nghe rằng: Khiêm tốn bao nhiêu còn chưa đủ, tự kiêu một chút cũng là thừa!

Khiêm tốn không phải là hèn nhát như một số bạn trẻ nhận định. Khiêm tốn trong đối nhân xử thế là một loại tu dưỡng, nhìn ngoài tưởng người yếu đuối nhưng kỳ thực nội tâm lại vô cùng mạnh mẽ.

Thời nay có một số người sợ người khác biết sự thật về mình, nên họ không ngừng đánh bóng mình trên mạng xã hội. Họ ảo từ ngoại hình, danh tiếng,… vì mong được khen ngợi. Họ tự quảng cáo mình trên mạng để mong mọi người nhìn họ với cái nhìn nể phục, họ mơ mộng trên mây trên gió nhưng khi trở về thực tại, họ thường bị thất vọng bởi ảo tưởng. Họ quên rằng điều làm nên con người hoàn thiện không phải lớp sơn được đánh bóng kia, mà là việc cần trau dồi cho mình nhân cách của người trưởng thành. Họ sợ sự khiêm tốn dám nhận thật về bản thân sẽ khiến thiên hạ cười chê, nhưng kỳ thực, chính sự biết mình ấy và sự nỗ lực hoàn thiện bản thân mới chính là điều khiến ai cũng phải nể phục.

Có những người khi mới ở trường làng ra học ngoài tỉnh, ban đầu cứ nghĩ mình đứng nhất trường làng, thì ai cũng nể phục, nhưng khi bước ra chân trời rộng hơn một chút thôi, đã thấy mình còn thua xa bao bạn bè khác. Khi mới vào công ty làm, ta ngỡ mình đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn hơn người, nhưng kỳ thực, trong một xã hội lớn hơn, có đầy người còn giỏi hơn ta, giàu có hơn ta. Cái nhìn của ta chỉ như ếch ngồi đáy giếng nhìn miệng giếng cứ ngỡ mặt trời. Đôi khi ta tưởng mình giỏi giang, nhưng khi vào thế giới rộng lớn ta mới nhận ra mình chẳng là gì so với vũ trụ bao la. Trong vũ trụ ấy có biết bao con người thông minh tài trí siêu việt hơn mình. Vì thế, bạn ơi, đừng bao giờ tự tôn mình lên, vì có ngày bạn sẽ bị hạ xuống. Hãy tự biết hạ mình xuống thì sẽ được tôn lên.

Nếu bạn khiêm tốn chính là đã tạo cho mình vô vàn cơ hội để có thể bước dài, bước xa, ngày càng tiến gần đến thành công, hạnh phúc, tránh được những phiền phức, tai tiếng và cả những sân si của người đời.

Mỗi khi được ra biển, tôi thường thích một mình nhìn khoảng không biển xanh bao la rộng lớn để thấy mình thật nhỏ bé, nhờ đó tôi luyện cho mình đức khiêm nhường.

Pavlov từng nói: "Đừng bao giờ kiêu ngạo. Bởi vì khi bạn kiêu ngạo, bạn sẽ trở nên cố chấp. Khi bạn kiêu ngạo, bạn sẽ từ chối những lời khuyên và sự giúp đỡ của người khác. Khi bạn kiêu ngạo, sự khách quan sẽ bị mất". Một người khiêm tốn bao nhiêu thì người đó cao cả bấy nhiêu. Bất kể khi nào và ở đâu, họ sẽ đối xử với mọi người xung quanh một cách khiêm tốn, bởi vì họ hiểu rằng chỉ khi tôn trọng người khác, họ mới có được sự ưu ái và chấp thuận của họ. Sông càng sâu càng tĩnh lặng. Lúa càng chín càng cúi đầu. Người giỏi thật sự thì càng khiêm tốn. Kẻ thiếu năng lực thì thường ba hoa. Khiêm tốn là một điều không thể thiếu cho những ai muốn thành công trên đường đời.

Nếu đọc hết bài viết này, tôi tin rằng bạn luôn vươn mình lên để hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Bạn muốn sỡ hữu sự bình yên và được mọi người yêu mến, hãy sống khiêm tốn. Và tôi tin khi ấy, tâm hồn bạn cũng đã sở hữu được sự bình yên.

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2020

Vượt lên nỗi đau


Sống ở đời, chớ nên quan tâm ai quá, để lúc họ có quay lưng lại với bạn, thì bạn bớt bị hụt hẫng. Người trong lòng đã không có bạn, hà cớ chi bạn lại giữ trong tâm? Có những tổn thương dù nhìn không thấy, nhưng bên trong rất đau.

Người ta thường nói, xây dựng một mối quan hệ tốt đã khó, nhưng để phá vỡ thì lại rất nhanh. Tuy nhiên, khi đã vỡ rồi, thì sao có thể gom nhặt lại y nguyên được nữa? Cái gì đã qua thì hãy để cho qua cách nhẹ nhàng, đừng níu kéo làm chi. Hãy sống cho cha mẹ, cho gia đình bạn- những người mà dù cả thế giới có bỏ rơi bạn, thì họ vẫn luôn giang tay đón chờ bạn trở về.
Nếu bạn quan tâm cái không đáng để quan tâm, thì đó chính là lãng phí cuộc đời mình.
Đừng cúi đầu, vương miện sẽ rơi; đừng rơi lệ, người khác sẽ cười; khiêm tốn quá cũng không nên khi mà người ta đã quen đứng ở trên cao, bởi lẽ họ không thể nhìn thấy tấm lòng chân thành của bạn.
Dù có rơi lệ, nhẫn không được cũng phải nhẫn;
Dù có khổ sở, nuốt không trôi cũng phải nuốt.
Ai cũng còn phải có trọng trách của cuộc đời để chu toàn. Thế nên hãy vứt đi cái nên vứt, nhặt lại cái nên nhặt.
Cây đuốc có bị đổ thì ngọn lửa vẫn hướng lên. Làm người, ai cũng có sự tự trọng, lòng tự tôn mà không người nào có quyền chà đạp. Dù bạn có bị đối xử thế nào, thì hãy luôn TÔN TRỌNG và YÊU THƯƠNG BẢN THÂN MÌNH. Những ai không còn xứng đáng, thì bạn đừng lãng phí thời giờ, niềm tin và tình cảm cho họ nữa.
Gió cuối mùa có thổi, lòng hãy cứ bình yên nhé!
Bình Yên 5/1/2020


Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Chớm Đông


Dường như mùa đông tới rồi phải không nhỉ? Mỗi sáng thức dậy không khí nhẹ bẫng, cái hơi giá của ban mai len lỏi vào hồn khiến tỉnh giấc nhanh hơn. Cuối thu mang cái tiết trời dịu dàng, giống như cô gái đầy bao dung, lãng mạn làm cho lòng người dễ dàng say đắm. Cảnh vật vào thu thay đổi qua cành cây, chiếc lá, không khí trở nên mát lạnh hơn, những con đường giăng kín lối bởi những chiếc lá vàng. Những bóng cây rợp nắng nhưng không còn chói chang nhưng hiền dịu biết bao. Thích lắm cái cảm giác đón được cái se lạnh của những ngày cuối thu, khi đông đã ngập ngừng về. Trong lòng lại mang những cảm xúc thật khó tả. Cuối thu- đầu đông- mùa của những cung bậc cảm xúc thăng trầm khác nhau.


Thời gian trôi nhanh quá. Những ngày cuối năm thời gian không còn đi nữa mà là chạy, thoáng chốc là hết một ngày, nhìn đi nhìn lại hết 1 tuần, 1 tháng, 1 năm.
Ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy tụi nhỏ lớn lên nhiều và ta bắt đầu già đi. Màu của thời gian nhuộm màu cảm xúc, dần dà không còn những buồn dựa vào hoàn cảnh nữa, mà là tự đi tìm sự bình an cho mình giữa những sắc màu cuộc sống.
Bước đi quá nửa đời người, ta thấm cái cảm giác mỏi mệt khi cứ phải nhìn vào ai đó để cố gắng, hoặc để cho mình bị phụ thuộc vào những lời khen chê của thiên hạ, rồi không tránh khỏi những lúc buồn chán mỏi mệt.
Đi qua cuộc sống, học được nhiều điều từ những người mà ta có dịp gặp gỡ. Ta dần thấy mọi sự trở nên nhẹ nhàng. Đúng là cái gì là hư vô sẽ mau qua lắm. Tiền bạc, danh vọng, kể cả tình yêu rồi một ngày sẽ bỏ ta mà đi. Thứ còn lại là gì? Phải chăng đó là sự bình yên trong tâm hồn khi biết an vui đón nhận mọi sự xảy đến cho cuộc đời mình. Con người sống ở đời, hơn nhau không phải sự giàu sang, giỏi giang, mà là họ đã chiếm hữu được sự bình an nội tâm mà không hoàn cảnh, không con người nào có thể đánh mất được. Tiền bạc rồi cũng có ngày bỏ ta mà đi, quyền lực, danh vọng rồi cũng hết. Chỉ có sự bình an, đúng thế, sự bình an mà dù giữa bao sóng gió bão táp cuộc đời, ta vẫn có thể an yên mỉm cười mà nhìn mọi sự.
Cảm ơn những người đã đi ngang qua cuộc đời tôi, cho tội hiểu thế nào là sự bình an đích thực. Mỗi chúng ta là một quà tặng của Thiên Chúa. Ngài ban tặng ta đến thế giới này để hưởng trọn vẹn sự bình an và cũng là để đem ơn bình an đó đến cho những người mà ta có dịp gặp gỡ.
Mong cho chúng ta dù có lúc vật vã, khóc lóc, chán nản đến nỗi muốn bỏ cuộc, nhưng cuối cùng, sau tất cả những khó khăn đó, hãy lau nước mắt, đứng phắt dậy và mạnh mẽ chiếm hữu sự bình an cho chính mình. Đông có lạnh nhưng hãy giữ cho hồn mình được ấm áp, bạn nhé!



Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2019

Xin đừng phán xét


Đã hơn 2 tuần, sau biến cố làm rung động trái tim bao người trên toàn thế giới, nhất là người Việt Nam và riêng vùng quê Nghệ An, Hà Tĩnh  sau khi xác định rõ danh tính các nạn nhân. Bản thân mình chưa gặp phải những biến cố khó khăn sinh tử bao giờ, nên cũng không dám lên tiếng, chỉ theo dõi tin tức mỗi ngày. Có những người thương xót vì những số phận xấu số phải liều mình đánh cược bản thân như một ván bài 5 được 5 thua. Không biết có thoát khỏi những tầm rà soát để qua được trời Tây trong khi có người phải cầm cố sổ đỏ để vay mượn một số tiền gần tỉ đồng làm lộ phí cho bọn buôn người. Có những người kết án tại sao lại phải liều mình chỉ vì muốn được giàu một cách nhanh chóng như anh A, chị B hàng xóm đã có kinh nghiệm đi trước mà chấp nhận làm “người rơm” không danh tính và chấp nhận biết bao rủi ro lẫn nguy hiểm trên xứ người. Con đường càng hẹp càng dẫn họ đến những trại trồng cỏ cần sa bất hợp pháp, sống trong những ngôi nhà không bám nổi tuyết, nơi mà những người ở quê nghĩ rằng con cái mình dễ dàng hoàn vốn để đổi đời. Mình chỉ thấy xót xa cho những phận người không được thừa nhận, cô độc trên xứ người.
Không oán trách, không kết án, cá nhân mình chỉ xót xa trước số phận của những người rơm, những người đồng bào không được thừa nhận, những nguuời Việt Nam máu đỏ da vàng bị mắc kẹt giữa hai thế giới, thế giới của những khoản nợ xen lẫn những hy vọng đổi đời, những chờ mong khắc khoải của gia đình miền quê nghèo khó và thế giới của những hiểm nguy nơi xứ người mà phần lớn họ nuốt nước mắt vào trong để giấu riêng cho mình, nhường phần hạnh phúc yên bình cho những người thân.
Ai cũng có một đời để sống, có quyền được chọn mình sẽ sống thế nào, sống ở đâu, nhưng đâu cũng phải ai cũng may mắn có khả năng để đi du học, để thay đổi ước mơ, thay đổi cuộc đời?
 Chúng ta hãy ngưng kết án, ngưng phán xét, ngưng nói đến những điều lớn lao, những nguyên nhân vĩ mô. Hãy dành những phút thinh lặng để cảm thông với những gia đình đang ở tận đáy của những đau thương, dù là người Việt Nam, người Trung Quốc, hay người nước nào đi nữa, thì họ cũng là đồng loại của chúng ta, và họ có quyền yên nghỉ sau quá nhiều những đau đớn hoảng loạn lúc cuối đời. Mong cho họ bình yên một thế giới khác, họ sẽ không phải từ bỏ quê hương để mưu sinh, không phải liều mình trên những chuyến xe sinh tử, không phải lạnh lẽo ra đi giữa những kiện hàng. Mong cho họ được làm người cho đúng nghĩa, và không ai nữa phải liều mình làm người rơm. Nỗi đau này của họ cũng là của mỗi chúng ta- những người đang sống trong một dân tộc đã ngưng chiến tranh nhưng vẫn còn quá nhiều nỗi đau để khóc.


Thứ Hai, 21 tháng 10, 2019

Thu bình yên



Một đêm ngủ chập chờn vương nhẹ nỗi buồn khiến cơ thể thật mệt mỏi. Mở cửa bước ra ngoài. Sớm thu nhè nhẹ diu dàng với chút se lạnh khiến tâm hồn thư thái hơn. Ngày mới rồi, tự nhắc lòng hãy để cho qua hết những phiền muộn cũ, để đón một ngày thật mới với bao điều diệu kỳ. Sao lại để cho những người rắp tâm hại mình được đắc thắng, sao lại phải ngã gục để cho họ được vỗ tay chứ? Ai đó dặn mình: rút lui là cách thế của kẻ thua cuộc mà. Thế nên phải mạnh mẽ lên chứ cô gái? Hãy cố gắng gạt qua những phiền muộn để nhìn thế giới trước mắt còn biết bao điều tốt đẹp. Sáng sáng có những học trò đứng chở ở cửa lớp để mừng rỡ nhào tới ôm chầm và cười tươi. Chiều chiều vẫn còn các em ca đoàn đến sớm cả tiếng để chờ mình đi nhà thờ với chúng. Thỉnh thoảng có những người đến gặp gỡ chia sẻ, chờ mong nơi mình chỉ một điều là lắng nghe họ và cảm thông. Đó, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để mình phải sống hạnh phúc chứ. Sao lại phải vùi mình trong đau buồn vì một vài con người kia chứ?
Mạnh mẽ lên cô gái, thu buồn nhưng không ủy mị đâu. Sức mạnh của mùa thu là dù dịu nhẹ nó vẫn không quên để lại nơi tâm hồn con người sự dễ chịu mà. Hãy quên đi những bận lòng, và hãy sống cho những con người đáng để mình quan tâm và sống cho lý tưởng phía trước.
Ta tin rằng một ngày nào đó trái chín sẽ được hái trên những ý nghĩa của yêu thương thành thật. Một ngày nào đó sự bình yên sẽ ngự trị trong cõi lòng khi ta thoát khỏi sự vị kỷ để chỉ biết sống cho người khác. Điều gì cũng có một giá trị tất yếu theo quy luật nhân quả "gieo gì gặt nấy". Sống, đơn thuần là biết trao ban chứ không phải khép kín đóng cửa lòng mình với những ích kỷ cố chấp.

Vẫn biết rằng ta đang bước qua mỗi ngày và còn nhiều điều trôi qua trong đời mình thật vô nghĩa, cả những lúc muốn chết đi trong tâm hồn khi còn đó một thể xác bị chai sạn trước tất cả.... Nhưng dù có thế nào đi nữa thì ta vẫn không thể đánh mất niềm hy vọng, vì chỉ có niềm hy vọng mới mang lại cho con người niềm vui để sống cuộc sống thực sự có nghĩa.
Dù có bao giông bão bất ngờ ập đến cuộc đời, và dù những cơn nắng vẫn gay gắt trên lối đường ấy, ta vẫn không muốn nằm lỳ trên bóng mát giả tạo. Ta sẽ học cách đứng phắt dậy và nói cảm ơn những cơn đau hôm qua nhiều lắm. Và rồi sẽ lại nuốt nước mắt chảy vào trong tim để nụ cười trên môi nở mãi. Sẽ nhẹ nhàng đi qua những ngày mưa, mỉm cười đón nhận những ngày nắng, tự thưởng cho mình những phút thư giãn, can đảm và mạnh mẽ đón chờ những điều sắp đến.
Vì ta tin rằng khi mình làm điều tốt lành thì tâm hồn sẽ thanh thản, hạnh phúc. Hạnh phúc chân thật như cơn gió mát muà xuân, khi mình thương yêu và được thương yêu.
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!
Hãy yên bình nhé, lòng tôi ơi!




Thứ Tư, 4 tháng 9, 2019

Ngọn nến



Đã lâu, dường như rất lâu rồi, không có thời gian để ngồi mà viết những dòng stt như ngày trước, không còn những khoảng lặng ngắm cơn gió chiều cùng những thoáng mây bay nhẹ nhàng để tìm lại cảm xúc nữa. Cuộc sống cứ thế trôi và dần dần giúp mình sống với cái thực tế hơn.

Biết bao con đường đã đi qua, bao người ta từng gặp và mọi biến cố trải qua trong đời đã giúp ta trở nên trầm lặng hơn. Sau một ngày với những công việc và sứ vụ, ta tìm về cõi riêng mình trong cầu nguyện để hướng nhìn về Chúa.
Ngày trước, khi còn trẻ hơn, còn ở cái tuổi hăng say đầy nhiệt huyết, có lúc ta muốn thể hiện mình, thì giờ đây ta lại muốn ẩn mình trong bóng tối.
Đã có lúc ta muốn thật nhiều người biết đến, có nhiều bạn bè để cảm thông thì giờ này trong bao con người, chỉ mong có một vài người thực sự hiểu và thông cảm là đã đủ.
Trầm mình lại để thấy mọi sự trên thế giới này là hư vô, nay còn mai mất, để hiểu rẳng điều ta cần tìm thực sự là gì?
Là bản thân được nổi bật, hay là những niềm hạnh phúc đơn sơ bé nhỏ khi biết cho đi mà chẳng đòi lại?
Là sau một ngày dù mệt nhoài, dù không được thành công mỹ mãn nhưng cũng vui vì gặp được những ánh mắt thiện cảm, hoặc những niềm vui chỉ vì được phục vụ?
Là sau những cống hiến thấy mình trở nên thực sự bé nhỏ và dần tan biến như một hạt cát, để rồi khẽ mỉm cười vì biết rằng những thế hệ trẻ được lớn lên.
Là kết thúc một ngày lúc 9 giờ tối và đôi chân rã rời, cổ họng khô khốc vì công việc, vì sứ vụ của một nữ tỳ bé nhỏ.
Là niềm vui khi biết rằng xung quanh mình, những người mình gặp gỡ vẫn tìm được hạnh phúc, niềm vui qua sự ân cần, nhiệt tình phục vụ.
Là mỗi tối, sau khi các phòng đã tối đèn, chỉ còn nghe thấy bước chân rã rời từ Nhà nguyện về, có chút gì đó xót xa… lạc lõng… cô đơn… nhưng lại ấm dần hạnh phúc của người nữ tỳ bé nhỏ.
Lạy Chúa, con xin tạ ơn Chúa vì đã dẫn con vào nẻo đường huyền nhiệm, một con đường chẳng mấy ai đi này. Dù có bao lúc con gào thét đòi rẽ lối nhưng Chúa vẫn kiên nhẫn đợi đến một ngày Ngài ban cho con bao niềm vui và hạnh phúc của những gì mà người đời cho là thiệt thòi nhất, hèn kém nhất.
Con xin dâng Chúa quãng đời còn lại, dù dài, dù ngắn, xin Ngài thánh hóa để từng ngày một, con sẽ trở nên ngọn nến bé nhỏ dưới chân bàn thờ, dù có phải tiêu hao đến sức cùng lực kiệt, thì con vẫn muốn ở bên Chúa- lặng lẽ- âm thầm nhưng mạnh mẽ cho đến giọt cuối cùng.
Bình Yên 4/9/2019


Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2019

Viết cho Mẹ, người Mẹ giản đơn

Mẹ tôi năm nay đã ngoài cái tuổi thất thập cổ lai hy, mẹ chẳng thể so sánh với một người trẻ tâm lý, thời trang hay những điều hợp thời.
Nếu có một từ để nói về mẹ của con, thì dù có viết bao nhiêu bài, có giàu vốn từ, con cũng chỉ có thể viết 2 từ cho mẹ thôi: Giản đơn, giản dị, dung dị,… hay đại loại như thế.

Mẹ không được may mắn như những người khác, như chúng con, gần 3 tuổi, bà ngoại đã ra đi để mẹ mồ côi. Con gái không có mẹ ở bên là một thiệt thòi rất lớn. Ngay việc con sống xa nhà từ nhỏ đã thấy thiếu vắng tình mẹ chứ đừng nói mẹ phải chịu cảnh mồ côi và những năm tháng dì ghẻ con chồng theo thời đại phong kiến khắc nghiệt ngày đó. Mẹ không được đến trường, chỉ tự học đánh vần rồi tập viết, thế mà mẹ cũng có thể viết thư cho con. Lần đầu nhìn thấy dòng chữ của mẹ mà mắt con rung rung.
Thế mà, đến giờ này, mẹ chẳng bao giờ căm hận, trách cứ về một tuổi thơ đau thương. Có chăng vài lần nằm chung giường với mẹ, mẹ kể con nghe chuyện ngày xưa mẹ và cậu út cãi nhau, bị ông ngoại đánh, mẹ cũng kể cái khổ, rồi cười ra nước mắt, nhưng tuyệt đối trong mẹ không có sự hận thù gì. Mẹ quá đơn giản. Nhiều lúc cái tôi trong chị em con hận thay cho mẹ, nhưng mẹ lại bảo, quá khứ đã qua, nhắc lại làm gì. Và rồi, mẹ lại tiếp tục tử tế với cả những người ngày xưa đối xử tàn bạo với mẹ, những người đã nhẫn tâm cướp mất cả tương lai của mẹ.
Mẹ nghĩ đơn giản vậy đó!
Là con dâu cả của bà nội, mẹ là chỗ dựa cho các chú, các thím, là người mà bà nội thương còn hơn con ruột vì sự chăm sóc tận tình cho bà những năm tháng bà nội liệt giường. Mẹ nói, mẹ mất mẹ từ nhỏ nên giờ phải thương mẹ chồng như mẹ ruột mình, để bù lại những thiếu sót của mẹ với ngoại chứ.
Mẹ giản đơn thật!
Rồi suốt những năm tháng khó khăn khi gia đình mới vào Nam, mẹ chắt chiu lo lắng để anh chị em chúng con không phải thiếu thốn. Khi chúng con đủ lông đủ cánh bay xa, là lúc ba lại đau bệnh, mẹ lại âm thầm hy sinh chăm sóc mà không một lời kêu thán. Cả khi mẹ đau bệnh, mẹ cũng không phiền ai chăm sóc.
Mẹ đơn giản quá!
Anh chị em con, muốn mua cho mẹ thứ gì, mẹ lại bảo, mẹ có thiếu gì đâu, và nếu mua thứ gì đó thì chị em con nói với nhau rằng, cứ nói cái đó có mấy chục ngàn thôi, thì mẹ mới chịu nhận, không thì mẹ không dám sài, sợ tốn kém.
Con không quên 30 tết năm nào đó, buổi sáng sớm, đi lễ về, trời lạnh buốt, con chui vô mền tính ngủ tiếp hiệp 2. Mẹ lúi húi từ sau bếp cầm cái túi nặng nặng, mẹ nói chở mẹ vô nhà chú Đồng, là chú ở gần rẫy nhà mình ngày xưa, chú ấy bị ung thư xương, mấy đứa nhỏ tội lắm.
Con đường rẫy xưa chắc cả hơn mười năm rồi con chưa vào, tự dưng thấy ngại, rồi trời lạnh thế này. Thấy con lần lữa, mẹ lại giục, mau chở mẹ vào đưa thức ăn còn nóng cho gia đình chú ấy (hôm đó nhà mình mổ con heo). Ngày cuối năm ai cũng bận rộn, thế mà mẹ dành cả hơn một giờ để thăm gia đình nghèo ấy. Mẹ nói, lỡ mai không còn cơ hội gặp người ta nữa thì sao. Mà đúng vậy, mấy ngày sau, chú qua đời. Bài học giản đơn cho con nhớ suốt đời.
Con nhớ, từ hồi gia đình còn khó khăn, mẹ luôn mời những người ăn xin, lỡ đường vào ăn cơm chung với gia đình. Bữa nào có thức ăn ngon, mẹ lại múc cả dĩa đầy, bảo tụi con mang qua cho bà già cơ nhỡ, con bé mồ côi,… mang trước khi nhà mình ăn. Bài học đơn giản về sự cho đi đến bây giờ con vẫn nhớ mãi.
Mẹ đơn giản vô cùng!
Mẹ chưa bao giờ trang điểm, cứ mái tóc “búi tó củ hành” quê mùa dung dị ấy dù cả những ngày lễ đặc biệt. Mẹ bảo, cứ để mẹ tự nhiên như vậy.
Đúng thế, phải giản đơn như vậy mới là mẹ của con chứ nhỉ?
Mẹ chẳng để lại cho tụi con những lời dạy hoa mỹ, họa may là những lời giản đơn, có chăng là bằng việc làm của mẹ. Bàn tay thô ráp chai sần bao năm đã chứng minh điều ấy. Cả đời mẹ hy sinh cho tụi con, cho các cháu và đến giờ vẫn tiếp tục là cánh cò cõng nắng cõng mưa. Chẳng bao giờ mẹ đòi quyền lợi gì cho mình mà chỉ biết cho đi thôi, như con hạc rỉa máu thịt mình để nuôi sống đàn con, mẹ của con cũng thế
Mẹ luôn giản dị, giản đơn trong từng việc làm, rồi cả đời mẹ chỉ biết sống cho đi, bao dung và tha thứ mà chẳng cần lý luận tại sao mẹ phải làm như thế.
Càng sống con càng hiểu rằng, hóa ra sống giản đơn là cả một nghệ thuật chứ chẳng chơi. Có lẽ từ nay con phải bỏ bớt đi những lý luận, thắc mắc của mình để có thể sống cho đi một cách giản đơn hơn.
Cảm ơn mẹ, cảm ơn tấm gương sáng cuộc đời mẹ, đó là bài học để đời cho tụi con noi theo.
Nhân ngày của mẹ, con cầu xin Chúa ban cho mẹ thật nhiều hồng ân, để mẹ khỏe hơn, sống lâu với tụi con hơn, để mẹ mãi là cây đại thụ che chở mưa nắng trên đường đời cho tụi con, mẹ nhé!
Viết cho mẹ, người mẹ giản đơn của con.
 12/5/2019



Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018

Silent night, Holy night



Mỗi mùa Noel về, khắp phố xá lại rộn ràng, sặc sỡ với những ánh đèn chớp, những dây kim tuyến nhiều màu, những bài thánh ca vang lên. Dần dần, Noel không còn là lễ riêng của Kitô giáo, mà đã trở thành lễ hội cho tất cả mọi người.

Thế nhưng thật sự, mấy ai biết đến phía sau những sự hào nhoáng tổ chức rầm rộ bên ngoài ấy, là một sự tĩnh lặng thánh thiêng nơi những con người bé nhỏ của Thiên Chúa. Đức Maria, thánh Giuse thinh lặng vâng phục thánh ý Thiên Chúa dù các ngài chưa hiểu hết sự mầu nhiệm trong biến cố có một không hai này. Với Đức Maria, Mẹ muốn mọi sự phải khởi đi từ việc bày tỏ tấm lòng và ước muốn xin vâng theo thánh ý của Thiên Chúa. Do đó, Mẹ đã đáp trả bằng việc thốt lên hai tiếng “xin vâng” và thi hành cách trọn vẹn lời xin vâng ấy. Thánh Giuse cũng không một lời thắc mắc trước ý định thật lạ lùng của Thiên Chúa, ngài chỉ im lặng vâng theo và thi hành.
Chúng ta hãy đưa mình trở về 2018 năm về trước, bên chuồng bò lừa, Đức Mẹ, thánh Giuse thinh lặng chiêm ngắm Hài Nhi Thánh, không kèn trống, không đèn chớp, không ồn ào. Mẹ và cha nuôi thinh lặng đón nhận thánh ý Thiên Chúa với một thái độ tin tưởng, phó thác và yêu mến.
Quả là đêm nay, đêm yên tĩnh, Silent night- Đêm Cực Thánh, đêm cả đất trời thinh lặng nghiêng mình thờ lạy Con Thiên Chúa xuống thế làm người đem ơn cứu độ cho nhân thế lầm than.
Silent night, Holy night- Đêm Hồng phúc, Đêm cực Thánh, vì Con Thiên Chúa bỏ trời xuống ở với nhân loại, mặc lấy thân phận người phàm để cảm thông với những nỗi khốn cùng của kiếp người.
Silent night- đêm yên tĩnh để lắng nghe đất trời se duyên, giao hòa bình an trời với đất, không còn ngăn cách, không còn rào chắn giữa một vì Thiên Chúa Tối cao với con người thấp hèn.
Đêm nay, ước gì mỗi chúng ta sau những ồn ào, náo nhiêt tưng bừng của lễ hội, biết quỳ chiêm ngắm sự thinh lặng của Con Chúa, Mẹ Maria và Thánh Giuse trong hang đá. Xin Con Thiên Chúa làm người biến đổi chúng ta để chúng ta biến đón nhận mọi sự xảy đến trong đời dù khi không như ý muốn, bởi lẽ, con người ta có hạnh phúc hay không không phải do những biến cô xảy đến, mà là thái độ đón nhận biến cố ấy thế nào mà thôi.
Nguyện xin Hài Nhi Thánh đêm nay xuống trần, sẽ ngự trị mãi trong tâm hồn bạn và tôi.