Trang

Music

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Đồng xu cuối cùng


Mc 12,43-44
Chỉ hai đồng xu còm cõi của bà goá nghèo nhưng Chúa Giêsu lại đánh giá rất cao: “Bà ấy đã dâng tất cả
Tôi ấn tượng mãi về câu nói ấy của Chúa và tự hỏi: vì sao Chúa lại khen bà trong khi hai xu chẳng có giá trị gì?
Bao năm qua, tôi đã vất vả vì rong ruổi đi tìm, tìm mãi những điều để bảo đảm cho sự an toàn đời tôi, để rồi cũng tiếp tục lo lắng ôm khư khư lấy nó vì sợ mất. Có những ngày, tôi mệt nhoài vì đấu tranh để có thể dành lấy nó như thể mục đích cả đời tôi luôn lo tìm kiếm sự an toàn. Cái cảm giác an toàn dường như là một trong những nhu cầu căn bản cho cuộc đời tôi vậy. Thiếu đi điều này là lúc tôi cảm thấy mình bị đe doạ, gây ra nhiều nỗi sợ hãi. Nỗi sợ này lại càng thúc bách tôi một lần nữa đi tìm kiếm sự an toàn một cách mãnh liệt hơn.
Tìm cảm giác an toàn, đó là khi tôi quy chiếu việc cậy dựa vào một điều gì đó hay một cảm giác về mặt vật chất, khi tôi lo đếm tài sản sở hữu của mình: kiến thức, tiền bạc, các tài năng,…Tôi cũng có thể củng cố cảm giác an toàn khi tính đến các mối liên hệ với những người có quyền lực nhằm giúp tôi đạt được kế hoạch của mình. Sự tính toán đó cho thấy con người tôi vẫn muốn tự kiểm soát tương lai của mình. Trong cái nhìn đức tin, tôi mới hiểu tương lai của tôi hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Như thế thì mọi hệ thống an toàn của con người đều bất toàn, chúng không thể hoàn hảo được, bởi vì chúng chỉ dựa trên các kế hoạch hay sự tính toán của con người. Nếu tôi tín nhiệm vào bản thân, vào các khả năng của tôi, vào những điều tôi muốn chiếm hữu, vào những người tôi liên hệ thì chẳng sớm thì muộn tôi cũng sẽ thất vọng. Đành rằng để lo cho cuộc sống, tôi cũng phải tính toán việc nọ điều kia. Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào sức mạnh trần thế thì tôi sẽ chỉ gặt được nhiều chán nản vì phải cố công mệt nhoài tìm kiếm.
Bà goá trong Tin mừng đã phó thác hoàn toàn cho Chúa khi bà đã dâng cho Chúa đồng xu cuối cùng, nghĩa là từ đây bà không biết sống ra sao, như thế bà lại cậy dựa hoàn toàn vào Thiên Chúa. Đức tin là thế, là tham dự vào sự sống của Thiên Chúa và gắn bó bản thân với Người. Thiên Chúa chính là chỗ tựa nương an toàn duy nhất của con người. Duy chỉ mình Người là chốn tựa nương của tôi mà thôi. Bà goá đã tin hoàn toàn vì bà đã phó dâng cuộc đời bà nơi Chúa. Tôi thán phục hành động của bà vì bà đã dâng cúng tất cả. Bằng việc dâng cúng này, bà đã bị kết án tử bởi vì bà không còn gì để lo cho cuộc sống của mình nữa. Bà đã huỷ bỏ sự an toàn về mặt vật chất của mình.
Một người bị tước đoạt toàn bộ hệ thống an toàn của mình thì rơi vào hai khả năng: người ấy hoặc tuyệt vọng hoặc phó thác hoàn toàn bản thân cho Chúa. Đối với bà goá, Thiên Chúa là tất cả mọi sự của bà, là người trợ giúp duy nhất của bà. Chính khi ấy bà đã thanh tẩy chính mình khỏi sự nô lệ của những sự an toàn bên ngoài. Từ nay, Thiên Chúa sẽ lo cho bà. Người không thể bỏ mặc một con người đã phó mặc hoàn toàn bản thân cho Người, đã thanh tẩy bản thân ra khỏi mọi thứ mammon và khỏi hệ thống an toàn vật chất- những thứ có thể làm phương hại và nguy hiểm hơn nữa có thể phá hoại đức tin của bà.
Nếu đức tin của tôi không triệt để, nếu tôi không hoàn toàn tín thác vào tình yêu mà Thiên Chúa dành cho tôi, lúc ấy tôi sẽ tiến bước rất chậm chạp hoặc sẽ thoái lui. Qua việc tôi xây dựng một hệ thống an toàn theo kiểu con người, đức tin của tôi sẽ không lớn lên được. Đức tin của tôi chỉ có thể trưởng thành khi tôi cậy dựa vào một mình Thiên Chúa thôi. Nếu thỉnh thoảng chỗ tựa nương trần gian của tôi bị đổ vỡ, như khi thất nghiệp, gặp vận xui, hay khi bị người bạn thân phản bội, bị khinh dể, bị những lời đánh giá không đúng về tôi..thì dưới cái nhìn đức tin, đó lại là một điều  rất tốt đẹp và ân sủng của Chúa nối kết với sự đổ vỡ đó. Sự thất bại đó cho tôi hiểu rằng tôi không thể cậy dựa vào điều gì khác ngoại trừ một mình Thiên Chúa, không thể cậy dựa vào các “quà tặng” hay dấu chỉ về sự hiện diện của Người. (Quà tặng là những con người thân thiết với tôi, hay những dịp may chẳng hạn).
Chính Chúa Kitô- Đấng mong chờ tôi phó thác bản thân tôi cho Người đã dạy tôi về thái độ đó qua cuộc sống của Người. Người không đến với tôi như một vị Vua quyền uy cao sang để bày tỏ ách thống trị của Đế quốc Rôma bằng sức mạnh. Nơi Người không có sự dữ, không áp bức, nhưng Người đến trần gian trong thân phận một bé thơ không thể tự mình làm được gì, chỉ biết hoàn toàn cậy dựa. Như thế, Người dạy tôi cũng biết gắn bó và phó thác bản thân cho Người.
Hệ thống an toàn của con người như một thứ mammon có sức hút rất mạnh. Nếu tôi tin tưởng và đặt hy vọng vào nó thì đời tôi chắc chắn sẽ nếm mùi đắng cay và thất vọng. Ngẫu tượng đó cuối cùng sẽ bị sụp đổ. Chúa muốn tôi phải trưởng thành trong đức tin qua việc tôi tự nguyện dâng hiến mọi sự mà Người đã ban cho tôi và hoàn toàn tín thác vào Người. Tôi không được dính bén vào bất cứ sự gì ở đời, ngay cả những hồng ân thiêng liêng nữa. Thiên Chúa muốn tôi chỉ cậy dựa vào một mình Người mà thôi và sự cậy dựa ấy chỉ thuần khiến khi tôi phó mặc chính bản thân tôi cho Người. Khi thực sự phó thác, có lúc tôi cũng bị rơi vào cảm giác cô đơn, trống rỗng, nhưng chính lúc đó, tôi sẽ đầy tràn trong hồn vì tôi đang sở hữu tất cả. Có Thiên chúa là tôi giàu có hơn lúc nào hết. Khi ấy, cái cảm giác cô đơn sẽ trở nên mênh mộng tự do như cánh én soải cánh bay liệng trên bầu trời xanh. Sự thanh thoát giúp tâm hồn tôi tự do bay lên cõi trời giao ước với Thiên Chúa- Đấng mà tôi đã đánh đổi cuộc đời tôi cho Người trong ngày kết ước hôm nao.
Ước gì tôi cũng có một tấm lòng quảng đại như bà goá nghèo kia khi tôi dám dâng tất cả đời mình cho Chúa. Ước gì không gì có thể ràng buộc tôi. Nhớ ngày nào đó tôi vẫn thích ngân nga bản nhạc của Nhạc Sĩ Quang Uy dựa theo lời thơ của văn hào Tagor:
Chỉ mong Ngài lấy đi,
Mong chẳng còn gì thuộc về con
Mong chẳng còn gì là của con
Để con được trắng tay,
Con chỉ còn Ngài để giữ lấy
Con được chọn Chúa mãi là của con…”.
Hatcatnho 26/7/2013


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét